Tu Nguyệt luôn hiểu rõ con người Tu Dữu, anh khoác trên người dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm cẩn, cao cao tại thượng, không ai dám mạo phạm nhưng phía sau lớp vỏ hoàn hảo ấy lại ẩn chứa sự nguy hiểm và bí ẩn khó lường như vực sâu chẳng ai đoán nổi đáy.
Tu Dữu từ nhỏ đã có mọi thứ trong tay, mọi con đường đều trải sẵn dưới chân. Anh được ngưỡng mộ, được mọi người nghe theo, sùng bái từ đó nuôi dưỡng nên tính ngạo mạn duy ngã độc tôn.
Chỉ có Tu Nguyệt vẫn ngây ngô không biết trời cao đất dày, hết lần này đến lần khác chọc giận anh, hết lần này đến lần khác dẫm lên ranh giới mà người khác chưa từng dám vượt qua.
Giọng Tu Nguyệt nghèn nghẹn, nuốt khan đáp: “Anh hai… em chỉ muốn nói chuyện với ba thôi, em…”
Tu Dữu không cho thấy anh nổi giận nhưng chính vì vậy càng làm sự điềm tĩnh trên mặt anh đủ dọa người khϊếp đảm.
“Em chỉ có thể dựa vào anh, nếu để anh biết em tìm bất kỳ ai khác để dựa dẫm…”
“Anh hai, đó là ba.”
Không cần Tu Dữu nói rõ ra, Tu Nguyệt đã hiểu lời đe dọa kia đáng sợ thế nào, sắc mặt cô tái nhợt như tờ giấy.
“Ba là chỗ dựa cho mẹ, em muốn giành với mẹ?”
Tu Nguyệt: “?”
Sao cô không biết anh trai mình vô lý như thế?
Vô lý, hết sức vô lý.
Tu Nguyệt cắn chặt môi, trong l*иg ngực nghẹn ứ từng hơi thở, uất ức đến nỗi không tìm được lời để phản bác.
Tu Dữu quăng điện thoại vào người cô, động tác hờ hững nhưng lại mang theo một thứ áp lực nặng nề đến nghẹt thở.
“Bày ra vẻ mặt uất ức đó làm gì?”
Tu Nguyệt mím môi thật chặt. Gương mặt trong trẻo bị ép đến ửng đỏ, đôi mắt long lanh ngấn nước, hiện lên vẻ ủy khuất mềm yếu đến mức khiến người khác chỉ muốn ôm vào lòng mà xoa dịu.
“Đúng là xấu chết được.”
Tu Nguyệt nghẹn đến mức muốn phát tiết ra nhưng không trút được, cô cúi đầu, hung hăng cắn một miếng trứng trong bát, nhai đến mức như muốn nghiền nát nó để trút giận thay vì đối đầu với anh.
Động tác nhỏ nhặt ấy rơi vào mắt Tu Dữu lại trở thành châm chọc, anh nhướng mày, ánh mắt sâu xa quét qua cô.
“Không phục thì nói. Cúi đầu cắn miếng trứng thì làm được gì?”
Tu Nguyệt nuốt ực xuống, suýt nghẹn, cô ngẩng đầu, hốc mắt đỏ bừng vì uất ức: “Em rất phục.”
“Đừng nghĩ anh không biết em nghĩ gì, đến ba còn không giúp được em, em chỉ có thể dựa vào anh, nhớ kỹ.”
“Vâng vâng.”
Ngoài mặt thì vâng dạ nhưng trong bụng Tu Nguyệt không ngừng mắng thầm, anh trai này của cô đúng là có bệnh.
Cô mới không phục.
~
Việc Tu Dữu trở về nước cuối cùng cũng không thể che giấu thêm.
Chưa đầy một tiếng, tất cả các mặt báo, truyền hình, từ chính thống đến mạng xã hội, đều tràn ngập tin tức về anh.
Thái tử gia Tu Gia — thiếu gia trẻ tuổi tài hoa, dung mạo xuất chúng, vai kề ngai vàng, kẻ cầm quyền tương lai.
Đàn ông thì ngưỡng mộ, ghen tị, phụ nữ chỉ hận không thể một lần được anh nhìn đến.
Tu Nguyệt kéo xuống trang mạng xã hội, toàn bộ tin tức đều xoay quanh cái tên ấy, cô chỉ có thể thở dài, tắt điện thoại, lòng ngổn ngang một nỗi chán chường khó gọi thành tên.
Tu Dữu thật sự đã chọn trường đại học ZZ trong thành phố Z cho cô, cô không còn lựa chọn nào khác, ngoài việc ngoan ngoãn làm đứa em gái bị anh trai quản chặt, từng bước đều không thoát khỏi tầm mắt anh.
Mật Nhuyễn thấy con gái cứ liên tục thở dài thì hiểu rõ cô lại bị Tu Dữu bắt nạt.
“Nguyệt Nhi, vẫn còn ấm ức sao?”
Mật Nhuyễn đã quá hiểu tính khí của con trai mình, Tu Dữu một khuôn đúc ra từ Tu Nghiêu có khi so với Tu Nghiêu còn ác liệt hơn.
Tu Nguyệt ngẩng lên, nhìn ánh mắt đầy lo lắng của mẹ liền nặn ra một nụ cười dịu dàng, cô không muốn để mẹ thêm phiền lòng vì mình.
“Không ạ, con biết anh hai cũng chỉ muốn tốt cho con thôi.”
Từ nhỏ đến lớn, cô vốn là đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa từng để cha mẹ thất vọng. Cô không thể vì chút bất mãn riêng mà phá vỡ bầu không khí yên bình trong gia đình.
“Để mẹ nói chuyện với Dữu một lần.” Mật Nhuyễn dịu giọng nói
Tu Nguyệt vội lắc đầu, đôi mắt ánh lên vẻ bất lực quen thuộc: “Không cần đâu mẹ, anh hai rất cố chấp, rất cứng đầu. Nói rồi cũng chẳng thay đổi được gì.”
Nói xong Tu Nguyệt bồi thêm: “Anh ấy làm từ đá ấy chứ không ngoài anh ấy ra, chẳng ai lại có tính khí tệ đến thế.”
Lời nói nửa hờn dỗi, nửa bất lực ấy khiến Mật Nhuyễn bật cười làm nỗi căng thẳng trong lòng Tu Nguyệt cũng vơi đi đôi phần.
Cô ôm lấy cánh tay Mật Nhuyễn, nũng nịu nói: “Con sẽ học trường ZZ, thế thì sẽ ở gần mẹ như trước đây.”
Mật Nhuyễn càng thêm yêu chiều con gái nhỏ của mình, Mật Nhuyễn xoa đầu Tu Nguyệt nói: “Nếu Dữu làm con uất ức cứ tìm mẹ, con gái của mẹ không nên chịu thiệt.”
Giống như đây là cách Mật Nhuyễn cho Tu Nguyệt thấy sự bảo bọc che chở của mình dành cho cô.
Tu Nguyệt cảm thấy trong lòng ấm áp, cô đáp dạ một tiếng.
Mật Nhuyễn thở dài, có chút rầu rĩ nói: “Như con nói, tính khí của Dữu tệ như thế, không biết cô gái nào xấu số sẽ rơi vào tay nó.”
“Không phải anh hai có hôn ước với Tạ Gia sao mẹ?” Tu Nguyệt thoáng ngạc nhiên, đôi mắt mở lớn
Năm xưa người lớn chỉ tùy tiện nói vài câu, không thể xem là thật, bọn họ cũng chẳng phải không nghĩ đến cảm nhận con cái mình.
“Chỉ là trò đùa của người lớn, huống chi tình cảm nên tình nguyện, không nên ép buộc, với tính cách anh con làm sao nghe theo sắp đặt, chỉ là từ nhỏ tới lớn nó cứ bài xích bản thân với mọi người, không chịu giao tiếp nhiều, người nó nói chuyện nhiều nhất chỉ có con.”
Tu Nguyệt cười gượng, cô nghĩ, anh nói nhiều với cô đều không phải do cô yếu thế bị anh quản lý từ nhỏ sao?
Nó giống như thỏa mãn sự kiểm soát của anh vậy.
“Nguyệt Nhi, con thử khuyên nhủ nó xem, dò hỏi trong lòng nó có ai chưa. Nếu có thể, cũng nên giúp nó mở lòng, giao tiếp nhiều hơn với mọi người.”
Tu Dữu đối với mọi người quá bài xích, hầu như anh chẳng chịu đặt ai trong mắt, cũng không chịu nói chuyện, tính khí như thế đã theo từ nhỏ dù Tu Nghiêu hay Mật Nhuyễn có la mắng thế nào cũng vô ích.
Nụ cười trên mặt Tu Nguyệt dần đông cứng, cô nuốt một ngụm nước bọt, không dám để lộ ra cảm xúc thật.
Mẹ cô đâu biết sau lớp vỏ lạnh lùng cao quý kia, anh trai liên tục nói mấy lời đáng sợ hù dọa cô, cô làm gì có can đảm mà giúp anh mở lòng?
“Dạ…” câu đáp ngắn ngủi, miễn cưỡng thoát khỏi môi cô
Trong lòng Tu Nguyệt oán thầm, Tu Dữu nhiều khi giống hệt một kẻ mắc bệnh thiếu gia, quen đứng ở vị trí cao nhất, coi người khác chẳng ra gì nên mới sinh ra sự tự cao kiêu ngạo ấy.
Ý nghĩ thoáng vụt qua, cô lại thầm nghĩ, hay là nhờ ba lấy lại tài sản, cắt cổ phần trong tay anh để anh trắng tay, từ đó học cách sống bình thường, học cách yêu thương mọi người hơn?
Trong phim, những gia đình hào môn thường có chiêu như vậy để dạy dỗ con trai không chịu ngoan ngoãn, nghe lời.
Nhưng Tu Dữu quá mức hoàn mỹ lại chưa từng thất bại.
Kịch bản ấy chỉ tồn tại trên màn ảnh, trong thực tế gần như bất khả thi.
Cô khẽ lắc đầu, chính mình cũng thấy buồn cười, cô nghĩ bậy cái gì thế này.