Chương 7: Chỉ có thể nghe anh

Buổi sáng tinh mơ, ánh dương đầu tiên len lỏi qua tấm rèm dày, nhuộm cả gian phòng bằng thứ ánh sáng nhàn nhạt.

Tu Nguyệt khẽ cựa mình, đôi hàng mi run run mở ra còn vương hơi sương của giấc mộng.

Trên chiếc bàn dài gần cửa sổ, một bình hoa tươi được thay mới từ khi nào, hương nhài thoang thoảng, thanh khiết mà lạ lẫm.

Bên cạnh, bộ quần áo mới gấp gọn gàng đặt ngay ngắn rõ ràng có người đã chuẩn bị sẵn cho cô.

Không hiểu sao tối qua cô ăn tối xong vừa về phòng cô đã rất buồn ngủ, trước nay chưa từng nhanh chóng thϊếp đi như vậy.

Ý thức mơ hồ chỉ kịp nhận ra hơi thở nhàn nhạt quanh mình, lạnh lẽo nhưng quẩn quanh rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Ngay lúc cô còn chưa kịp bước xuống giường, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ nhịp nhàng.

“Tiểu thư, thiếu gia mời cô dùng bữa sáng.” Giọng Chử Hiên đều đều truyền vào

Cô cắn môi khẽ đáp: “Tôi biết rồi.”

Bên ngoài không còn âm thanh nào khác, chắc hẳn Chử Hiên đã lui xuống.

Một lúc sau, Tu Nguyệt mới xuống dưới nhà, khi bước vào phòng ăn, cảnh tượng trước mắt khiến cô vô thức dừng lại.

Bàn dài trải khăn trắng tinh tươm, bữa sáng đã được bày biện chu đáo, hương cà phê nhẹ nhàng lan tỏa.

Ở đầu bàn, Tu Dữu ngồi sẵn, dáng người cao lớn, áo sơ mi trắng đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ trầm tĩnh uy nghiêm.

Một tay anh nhàn nhạt lật xem tài liệu, dáng vẻ hờ hững mà xa cách.

Nghe thấy tiếng động, ánh mắt Tu Dữu chậm rãi rời khỏi trang giấy liếc qua bóng dáng nhỏ bé vừa xuất hiện nơi cửa.

Tu Nguyệt nặn ra nụ cười: “Anh hai, chào buổi sáng.”

Sau đó ánh mắt cô nhìn đến bàn tay của Tu Dữu, thoáng chốc sững sờ hỏi: “Anh hai, tay anh làm sao thế?”

Tu Dữu đặt tài liệu xuống, nụ cười nhàn nhạt cong nơi khóe môi nhưng lạnh lẽo: “Không có gì. Vết thương nhỏ.”

Tu Nguyệt mím môi, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng, rõ ràng tối qua còn lành lặn, cớ sao chỉ qua một đêm lại băng bó ở bàn tay?

Anh khẽ nghiêng đầu, giọng điệu như ra lệnh: “Lại đây. Ăn sáng.”

Tu Nguyệt chậm rãi tiến lại gần bàn ăn, cô ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi, trong lòng căng thẳng đến mức ngay cả hô hấp cũng trở nên khó nhọc.

Không khí trong phòng tĩnh lặng đến đáng sợ chỉ còn tiếng dao nĩa khẽ va chạm vang lên từ chỗ Tu Dữu.

Anh bình thản cắt lát bánh mì, động tác tao nhã dứt khoát, từng chi tiết nhỏ đều mang theo khí thế áp đảo.

Tu Nguyệt lặng lẽ cúi đầu chưa dám động.

Bỗng nhiên, bàn tay thon dài của Tu Dữu vươn ra đem một miếng trứng ốp la bỏ vào dĩa cô.

Động tác đơn giản nhưng lại khiến tim cô run lên mãnh liệt.

“Ăn đi.”

Tu Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải con ngươi sâu thẳm lạnh lẽo kia, lập tức cúi xuống, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Vâng, anh hai.”

Một khoảng lặng kéo dài.

Bỗng nhiên, giọng nói trầm ổn của Tu Dữu vang lên, bình thản đến mức chẳng nghe ra cảm xúc gì.

“Hồ sơ của em đã chuyển đến trường đại học ZZ.”

Tay Tu Nguyệt khựng lại giữa không trung, miếng trứng còn chưa kịp đưa vào miệng, Tu Nguyệt siết chặt lấy nĩa, đầu ngón tay trắng bệch.

Điều đó có nghĩa sau này cô càng bị anh kiểm soát chặt hơn, tất cả đều không thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh.

Cô cắn môi, trong lòng vừa uất ức vừa bất lực, cả đời này, dường như cô chưa từng thắng nổi anh điều gì.

Tu Dữu khẽ nghiêng đầu, ánh sáng hắt xuống nửa gương mặt điển trai mà lạnh lùng, giọng anh trầm thấp chậm rãi như một mệnh lệnh.

“Em chỉ cần nhớ tất cả mọi việc của em đều do anh sắp xếp.”

Tu Nguyệt nghẹn lời, cổ họng khô khốc.

Trong khoảnh khắc ấy, cô muốn phản bác, muốn vùng vẫy thoát khỏi cái bóng quá lớn của anh nhưng chỉ cần bắt gặp ánh mắt sâu như vực thẳm kia, tất cả can đảm đều tan rã.

Một chữ cũng không nói nên lời chỉ có vành mắt dần ửng đỏ.

Tu Nguyệt cúi đầu tiếp tục ăn nhưng lại chẳng cảm nhận được mùi vị gì.

Bữa ăn kết thúc trong sự im lặng đến bức bách.

Tu Dữu đặt dao nĩa xuống bàn, anh đứng dậy, động tác lưu loát chỉnh lại ống tay áo rồi bước ra ngoài.

Bóng lưng cao lớn lạnh lẽo ấy để lại cho Tu Nguyệt một cảm giác như bị bỏ rơi giữa biển đêm mịt mùng.

Tu Nguyệt thở dài một tiếng tựa vào ghế, là anh ép em, ép em làm thế.

Cô lấy điện thoại trong túi, bấm gọi video vào dãy số quen thuộc sau đó tự nhéo tay đến nước mắt chảy ra, lại hít hít mũi, ngay khi bên kia vừa nhấc máy, giọng cô đã nghèn nghẹn vỡ òa, nghe qua rất đáng thương.

“Ba…”

Màn hình hiện lên gương mặt sắc lạnh nghiêm nghị của Tu Nghiêu, đường nét uy quyền được gọt giũa theo thời gian.

Tu Nguyệt cắn chặt môi, bàn tay run run cầm điện thoại, ấm ức dâng trào: “Ba… con không chịu nổi nữa…”

Ánh mắt Tu Nghiêu hơi dao động khi thấy đôi mắt đỏ hoe cùng giọng nức nở của Tu Nguyệt nhưng rất nhanh lớp cảm xúc kia liền thay bằng chất giọng trầm thấp, cứng rắn.

[Khóc cái gì? Anh hai con về liền kiếm ba khóc lóc.]

“Ba biết anh về?” cô kinh ngạc hỏi, nước mắt giả dối kia cũng không rơi ra nổi nữa

[Ba là ba của hai đứa còn muốn qua mặt? Nó còn chưa đủ khả năng đó đâu.]

Cô quên mất, người ba này còn đáng sợ hơn anh trai.

“Huhu, con không biết… anh ấy đòi chuyển trường đại học của con… ba không lẽ để anh ấy lộng hành như thế?”

Cô không tin, ba cô sẽ hết cách với anh.

[Không phải lúc nhỏ con nghe lời anh hai nhất sao? Lúc nào cũng chạy theo anh hai đòi chơi cùng.]

“Đó là khi nhỏ, bây giờ đã khác, con mười tám rồi.” cô ngoan cố nói lại

Còn không phải khi nhỏ Tu Dữu quá xa cách nên cô mới ra sức lấy lòng anh sao?

Từ phía sau lưng, Tu Nguyệt đột ngột nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc vang lên trầm ổn từng bước một.

Tu Nguyệt giật bắn người, quay đầu lại thấy Tu Dữu đã đứng ngay sau lưng không biết từ bao giờ.

Không phải anh đi rồi sao, sao còn quay lại?

Tu Dữu bỏ qua sự kinh ngạc của cô, anh duỗi tay cầm lấy điện thoại của Tu Nguyệt, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Ba, con sẽ xử lý.”

Màn hình điện thoại truyền ra tiếng thở dài nặng nề của Tu Nghiêu: [Tu Dữu, đừng làm quá, em gái còn nhỏ.]

“Ba yên tâm, sẽ không.” anh đáp gọn nghe qua rất đường hoàng đáng tin

Tu Nguyệt ực một cái, xong rồi, xong rồi, lại chọc giận anh nữa rồi.

“Ba, ba.” Tu Nguyệt bật khóc, cố gắng gọi với theo như níu lấy chút che chở cuối cùng

Nhưng Tu Dữu đã dứt khoát ngắt máy, màn hình tối đen phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng của anh, ánh sáng yếu ớt hắt lên khiến nét nghiêm nghị kia càng thêm vô cảm.

Ngón tay anh siết chặt chiếc điện thoại mảnh khảnh đến mức phát ra tiếng răng rắc.

Tu Dữu cúi người kề sát mặt cô, hơi thở lạnh lẽo phủ xuống, trong đáy mắt sâu thẳm kia không có chút ấm áp nào chỉ có sự uy hϊếp đầy áp lực.

“Muốn tìm ba làm chỗ dựa?”