Chương 6: Kìm nén

Ánh trăng lặng lẽ lên cao sau khi hoàng hôn buông xuống, Bạc Phủ nguy nga tráng lệ song lại tĩnh mịch đến lạnh lẽo.

Nhịp gõ đều đặn vang lên trong căn phòng rộng lớn xa hoa, chiếc khăn tay trắng muốt thêu hoa văn thủ công tinh xảo nằm gọn trên bàn, ánh sáng bạc hắt qua cửa sổ soi lên từng đường kim mũi chỉ, toát ra vẻ thanh nhã.

Tu Dữu ngồi sau bàn, ánh mắt thâm trầm rơi xuống vật nhỏ kia, ánh mắt sâu không thấy đáy chẳng thể nắm rõ biểu cảm của anh.

Ánh sáng từ chiếc đèn đèn và ánh trăng đan xen, vẽ nên bóng dáng anh cao lớn, lạnh lẽo mà uy nghiêm khiến người khác chỉ dám đứng ngoài xa lặng lẽ quan sát.

Tu Dữu khẽ nhấc tay, ánh mắt dừng nơi ngón út thon dài.

Dưới ánh trăng nhạt, đường nét ngón tay ấy như được phủ thêm một tầng sáng mờ ảo nhạt nhòa như minh chứng cho một điều gì đó từng tồn tại rồi biến mất.

Ánh mắt anh tối lại, đáy mắt thoáng qua tia sắc bén, nhanh đến mức khó ai kịp nắm bắt.

Tu Dữu ngửa đầu ngả lưng lên ghế, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dày phủ xuống, che lấp đi mọi cảm xúc trong đáy mắt.

Ánh sáng trăng rọi xuống vẽ thành những đường sáng mờ trên gương mặt anh, đường nét tuấn dật nhưng lạnh lẽo tựa như được điêu khắc từ băng tuyết.

Trong sự yên tĩnh đến ngột ngạt, hơi thở anh chậm rãi, từng nhịp dồn nén như thể có thứ gì đang thiêu đốt âm ỉ dưới lớp vỏ ngoài điềm tĩnh kia.

Rất lâu sau, Tu Dữu đứng lên, chiếc bóng trải dài trên mặt sàn, cao lớn mà cô tịch như nuốt trọn ánh sáng yếu ớt trong căn phòng.

Bên ngoài, Trương Huấn cùng Chử Hiên thấy Tu Dữu bước ra thì vội đứng thẳng người, cung kính nói.

“Thiếu gia, ngài muốn đi đâu sao?”

Tu Dữu lạnh nhạt nói: “Đi nghỉ ngơi đi.”

Trương Huấn cùng Chử Hiên thoáng khựng lại, trong mắt ánh lên sự kinh ngạc, chuyện này chưa từng xảy ra bởi vì thông thường bọn họ không rời khỏi vị trí sớm như thế.

Nhưng dù có tò mò thì cũng không thể hỏi, bóng dáng hai người nhanh chóng khuất hẳn nơi hành lang dài để lại không gian rộng lớn.

Mỗi bước chân Tu Dữu trầm ổn, nặng nề tiến về phía căn phòng trước mặt.

Ngón tay thon dài chậm rãi xoay nắm cửa, động tác thong thả.

Cánh cửa mở, mùi hương lạnh nhạt quen thuộc từ căn phòng ùa ra, pha lẫn mùi gỗ trầm thanh khiết.

Ánh sáng trong phòng mờ tối chỉ có bóng lưng Tu Dữu cao lớn, lạnh lùng tựa như một vực sâu không thấy đáy đang chờ đợi.

Trên chiếc giường lớn, Tu Nguyệt đang khẽ khàng nằm ngủ say.

Ánh trăng len qua khe cửa sổ, phủ xuống gương mặt cô, phác họa đường nét trong trẻo, thanh cao.

Dường như cảm nhận được khí tức áp bức quá lớn và nguy hiểm, Tu Nguyệt vô thức cuộn người vào trong chăn như tìm kiếm một lớp vỏ mỏng manh để che chắn bản thân.

Tu Dữu đứng bất động, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên dáng người nhỏ bé kia.

Hàng mi Tu Dữu khẽ động nhưng chỉ một thoáng, thứ cảm xúc vừa lóe lên đã bị lớp băng giá lạnh lùng phủ kín.

Anh tiến tới đứng bên giường sau đó cúi người, đôi mắt tối đi nhìn Tu Nguyệt.

Tu Nguyệt vô thức xoay người, hơi thở đều đặn phả ra, mái tóc rũ xuống gối, gương mặt ửng hồng như một bức tranh thủy mặc, đẹp đến nao lòng.

Ánh trăng len qua khe cửa sổ phủ một tầng sáng bạc mỏng manh lên dáng hình cô càng khiến sự thanh thuần ấy trở nên quá mức chói mắt.

Đẹp như thế lại càng khiến người ta muốn hủy hoại.

Đầu ngón tay Tu Dữu khẽ động như thể sẽ đưa xuống chạm vào gương mặt cô nhưng ngay giây sau, lực đạo trên tay lại tăng lên, gân xanh nổi rõ, kìm nén đến mức run rẩy.

Rất lâu sau, nhịp thở Tu Dữu mới ổn định trở lại, anh chậm rãi đưa tay lần nữa, muốn chạm vào nhưng cuối cùng lại nắm chặt trong khoảng không.

Ánh mắt anh tối sầm trong thoáng chốc, sâu thẳm như vực sâu không đáy, bao cảm xúc cuồn cuộn dồn nén phía sau gương mặt bình thản đến đáng sợ.

Ngón tay anh ngưng ngay mép chăn chỉ cách làn da mảnh mai kia một khoảng cực ngắn.

Hơi thở nặng nề bị Tu Dữu cưỡng ép khống chế, từng dòng khí lạnh tỏa ra khiến cả gian phòng như bị băng tuyết vây kín.

Tu Dữu khẽ ngẩng đầu, tách tầm mắt khỏi gương mặt Tu Nguyệt, bờ môi mím chặt tựa như vừa bỏ lỡ một điều gì không thể chạm tới.

Anh thẳng lưng đứng dậy, từng bước lùi về phía bóng tối, che giấu đi tất cả những xao động vừa bùng lên nơi đáy mắt.

Khuyết điểm mãi mãi là khuyết điểm, không được để nó ảnh hưởng.

Đến khi bóng người rời khỏi căn phòng, ánh sáng mờ tối lại trở về với sự yên tĩnh vốn có chỉ còn tiếng thở đều đặn của Tu Nguyệt vang lên.

Tu Nguyệt vẫn cuộn mình trong chăn, hàng mi khẽ run dường như trong mơ cũng cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ đang bao trùm.

Tu Dữu vừa ra ngoài đã lạnh giọng ra lệnh: “Trương Huấn, Chử Hiên.”

Hai người lập tức bước ra từ góc hành lang, cung kính cúi đầu: “Thiếu gia.”

Ánh mắt Tu Dữu u ám, giọng điệu không một gợn sóng: “Chuẩn bị xe.”

Hai người thoáng giật mình, không dám hỏi nhiều lập tức nhận lệnh.