Tu Nguyệt cắn môi, hít vào một hơi như muốn trấn định, cô không biết nên nói thế nào cũng không biết lấy gì để kéo gần khoảng cách chỉ có thể để từng cơn bực bội xen lẫn sùng kính làm loạn trong lòng.
Tu Nguyệt thở dài, muốn trút giận lại không biết trút đi đâu.
Ánh mắt Tu Dữu khẽ lướt qua, thấy hết dáng vẻ ấy của cô, giống như hồi nhỏ, bướng bỉnh, cố chấp, một chút cũng chưa thay đổi.
“Lại bình hoa đó.” Giọng anh khẽ khàng lạnh lẽo, mang theo mệnh lệnh
Tu Nguyệt ngẩng đầu, nhìn về phía chiếc bình hoa cổ đặt nơi phòng khách.
Nó cao gần ngang vai cô, men sứ sáng bóng, hoa văn tinh xảo, hiển nhiên là món đồ vô giá.
Tuy rằng cô khó hiểu dụng ý của anh nhưng vẫn ngoan ngoãn đi về phía chiếc bình hoa đứng.
Tu Dữu nhàn nhạt buông thêm một câu: “Xô ngã nó.”
“Hả?” Đôi mắt cô mở to, tưởng rằng mình nghe lầm
“Xô.” Anh nhắc lại không mang theo bất kỳ cảm xúc nào
Tu Nguyệt lắp bắp: “Anh hai, bình này… rất đắt…”
Tu Dữu lạnh mặt nhìn cô, giống như nhìn xuyên thấu làm cô chột dạ.
Không phải cô lộ rõ ra sự bực tức quá chứ?
“Không bể, rất chắc chắn.”
“Thật sao?” Cô vẫn chưa tin được, nhìn không giống lắm
Khi thấy Tu Dữu khẽ nhíu mày biểu hiện quen thuộc cho thấy anh đã mất kiên nhẫn, Tu Nguyệt đành cắn môi, nhắm mắt đẩy một cái.
Xoảng.
Âm thanh chói tai vang khắp gian phòng, mảnh sứ vỡ vụn tung toé dưới sàn, Tu Nguyệt choáng váng, sững sờ nhìn đống đổ nát trước mặt.
Không phải anh nói sẽ không bể sao???
Chử Hiên cùng Trương Huấn đổ mồ hôi hột, cái bình đó trị giá cả tỷ bạc.
Thú vui của nhà giàu quả thật người nghèo như bọn họ không theo nổi.
Tu Nguyệt run rẩy hỏi: “Sao… sao anh nói… không bể?”
Tu Dữu liếc qua đống sứ vỡ, chẳng hề đau lòng, ngược lại khóe môi cong lên nhàn nhạt.
Đôi mắt anh rời khỏi mảnh sứ, dừng lại trên khuôn mặt thất kinh của cô gái nhỏ, ánh nhìn như có như không tựa như con sư tử đã đạt được trò tiêu khiển của mình.
“Ngốc như thế còn tiếp tục đi học, e rằng thầy cô sẽ bị em làm tức chết.”
Tu Nguyệt: “…”
Anh hai à, anh cố tình chơi em đúng không?
Tu Nguyệt thật sự cạn lời, đây rốt cuộc là gây khó dễ cho cô cái gì?
“Tâm trạng thoải mái hơn rồi.” Tu Dữu buông một câu, giọng điệu lười nhác như cũ
“Hả?” Tu Nguyệt lại bị lời nói của anh làm cho ngây ngốc
Chỉ xô ngã một chiếc bình, tâm trạng anh đã tốt hơn sao?
Ánh mắt cô khẽ đảo quanh, trong phòng khách vẫn còn ba chiếc bình hoa khác.
Ý nghĩ trong đầu vừa lóe lên đã bị Chử Hiên cùng Trương Huấn nhanh nhạy chặn đứng.
“Tiểu thư, một chiêu chỉ nên áp dụng một lần. Huống chi… mỗi bình đều trị giá từ hai đến bốn tỷ, thật sự… không nên.”
Tu Nguyệt nghe vậy chỉ có thể gượng cười dẹp bỏ ý định nhưng cô cũng nhận ra, sự tức giận nghẹn nơi l*иg ngực đã vơi đi phần nào.
Bây giờ cô đã hiểu tại sao nhiều người lúc nóng giận lại đập đồ rồi.
Thấy Tu Dữu đã dịu lại tâm tình, là thời cơ Tu Nguyệt có thể nói chuyện với anh, cô liền chạy tới bên sô pha, ánh mắt khẩn khoản.
“Anh hai, có thể suy xét lại được chưa?”
Tu Dữu khẽ ngẩng đầu, hàng mi dài rũ xuống, gương mặt tuấn mị vẽ ra vài phần mệt mỏi.
Hiển nhiên vừa mới đáp chuyến bay dài, trạng thái của anh chẳng dễ chịu gì, cô lại còn gây chuyện, chẳng khác nào tự tìm phiền phức.
“Anh hai, em sai rồi…” Giọng Tu Nguyệt khẽ run, thành thật nhận lỗi: “Không nên nói sẽ không đi đón anh, không nên cãi lời chuyện đổi trường… anh hai vừa về nước, em đã khiến anh không vui. Đều do em không suy nghĩ thấu đáo, xin anh đừng chấp nhặt với đứa em gái này.”
Nói xong, cô khẽ kéo tay áo anh, đôi mắt sáng trong nhìn anh, từng sợi lông mi run lên, phản chiếu bóng dáng anh trong đó.
Tu Dữu hờ hững nhìn xuống, nơi cổ tay áo đen thẫm, ngón tay nhỏ bé của cô đang nắm chặt lấy, trắng nõn như ngọc, tựa hồ chỉ cần anh khẽ gạt ra sẽ rơi mất.
Ánh mắt anh khẽ tối lại nhưng Tu Nguyệt lại không nhận ra chuyển biến khác thường kia.
Ánh mắt Tu Dữu dừng lại trên gương mặt nhỏ nhắn trước mắt, đôi mắt long lanh vì khẩn cầu, sống mũi đỏ ửng, dáng vẻ vừa bướng bỉnh vừa yếu mềm.
Anh im lặng rất lâu đến khi Tu Nguyệt gần như tuyệt vọng, giọng anh mới vang lên, khàn khàn mà khó phân biệt là lạnh lùng hay nhượng bộ.
“Em thật sự biết mình đã sai ở đâu chưa?”
Trái tim cô run lên không kìm được mà gật đầu lia lịa, giọng lạc đi: “Em biết… em sai ở chỗ cãi lời anh, em sai khi khiến anh lo lắng… em… sau này đều sẽ nghe hết theo anh.”
Ngón tay anh khẽ nâng cằm cô, ép cô phải đối diện thẳng với mình.
“Tu Nguyệt, nhớ kỹ… em là em gái của anh. Đừng nghĩ đến chuyện phản kháng. Anh nói đông, em không thể đi tây. Anh bảo em ở lại, em tuyệt đối không được rời đi.”
“Anh hai…”
Tu Dữu khẽ cười nhưng nụ cười kia lạnh nhạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Anh buông tay, ánh mắt hờ hững liếc qua đống sứ vỡ dưới sàn, giọng điệu nhàn nhạt như nói một chuyện không liên quan.
“Dọn dẹp đi.”
Chử Hiên và Trương Huấn nhanh chóng gật đầu nhận lệnh.
Tu Dữu đứng lên, dáng người cao lớn phủ xuống mang theo áp lực vô hình khiến Tu Nguyệt bất giác sợ hãi kỳ lạ.
“Còn em, hôm nay ở lại đây.”
“Dạ?” Tu Nguyệt ngẩn ra, không dám tin vào tai mình
“Không nghe rõ sao? Anh nói, em ở lại.”
Tu Nguyệt siết chặt tay, hàng mi run rẩy, muốn mở miệng biện hộ nhưng cổ họng nghẹn lại, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu.
“Em… nghe rõ rồi.”
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt Tu Dữu lóe lên tia hài lòng khó nắm bắt.
Anh quay người, bước chậm rãi lên lầu, bóng lưng cao lớn lạnh nhạt tựa như tòa thành kiên cố khiến người khác vừa muốn đến gần, vừa sợ hãi run rẩy.