Tu Nguyệt chỉ mới mười tám tuổi mỏng manh như cánh hoa đào đầu xuân cho dù tính cách mềm mại, dịu dàng thì vẫn có trong người sự bướng bỉnh, ương ngạnh của tuổi mới lớn.
Cô không cam lòng cũng không muốn nghe theo định đoạt của Tu Dữu nhưng móng vuốt của anh quá lớn, nổi loạn thì chịu thiệt, ngoan cố thì bị ép uổng, người thua vẫn là cô.
Cho nên từ trước đến nay, đối với mọi chuyện liên quan tới Tu Dữu, cô đều học được cách nhún nhường, anh chỉ ăn mềm, không ăn cứng, nếu cô quá cố chấp thì người chịu khổ chỉ có cô.
Vì thế trước mắt cô sẽ hòa hoãn, vuốt giận anh trước chừa cho bản thân một đường lui.
“Anh hai, nếu em bỏ học sẽ nghiêm trọng lắm đó. Như anh hai nói, cổ phiếu có tụt thì vẫn còn anh giải quyết nhưng tiểu thư Tu Gia mà ngu ngốc, không nên thân thì không chỉ mất mặt ba mẹ còn bôi đen danh tiếng của anh nữa. Anh hai mà dính một vết nhơ, người ta nhìn vào sẽ cười thầm đó.”
Dứt lời, cô vươn tay móc ngón út vào tay anh, nhẹ nhàng kéo vài cái.
Ánh mắt long lanh như phủ một lớp sương sớm, tội nghiệp nhìn anh như con mèo con bị bỏ rơi ngoài hiên gió, cố gắng làm nũng để được thương xót.
Tu Dữu một tay chống má, ánh mắt lạnh lùng tựa băng sơn ngàn năm khó tan, sâu như giếng cổ không đáy lại mang theo nét ngạo nghễ cố hữu như thể chỉ cần anh nhấc mi mắt, cô liền sẽ quỳ xuống ôm lấy chân anh cầu xin tha thứ.
“Anh hai…”
Giọng Tu Nguyệt cố gắng hạ xuống hết mức có thể, nhỏ như tiếng mèo kêu làm nũng, nghe qua đủ khiến người ta ngứa tâm.
Tu Dữu không nói gì chỉ nhẹ nhàng rút tay về sau đó anh lấy từ túi áo vest ra chiếc khăn tay trắng muốt thêu hoa văn thủ công tỉ mỉ, tao nhã đến lạnh lùng.
Không vội vàng cũng không lộ rõ cảm xúc, anh đưa khăn lên, chậm rãi lau qua ngón út nơi vừa bị cô chạm vào.
Tu Nguyệt: “???”
Khoảnh khắc ấy, khóe môi cô giật giật, nụ cười đông cứng lại, cô không dám nói cũng không dám phát cáu chỉ có thể cắn môi, cố gắng nuốt xuống cơn tức nghẹn trong cổ họng.
Chử Hiên và Trương Huấn ngồi phía trên không dám nhiều chuyện nhưng lại không kiềm được bản thân tò mò, mặc dù biết thiếu gia của cả hai mắc chứng sạch sẽ nhưng ngay cả em gái mình cũng chê bai?
Tu Nguyệt hít sâu một hơi, ép bản thân nở một nụ cười: “Anh hai… em biết em không giỏi giang, không có gì để tự hào nhưng cũng đừng để em làm ảnh hưởng đến thể diện anh, đúng không?”
Dù sao, trong mắt mọi người, Tu Nguyệt vẫn là em gái của Tu Dữu, con sư tử cao cao tại thượng này sẽ không để một đứa em gái kém cỏi làm hoen ố ánh hào quang của anh.
Vậy nên Tu Nguyệt đoán cho dù bây giờ anh không vui thì cũng sẽ tiếp tục cho cô học, giống như chú sư tử bị chọc giận còn cô có nhiệm vụ vuốt ve cái bờm sư tử, vừa nịnh, vừa sợ, vừa bất lực, vừa không cam.
Tu Dữu lau tay xong, động tác tao nhã như người quý tộc rồi chậm rãi đặt khăn sang một bên.
Anh không nhìn cô chỉ hơi nghiêng đầu, giọng nói vang lên trầm thấp, từng chữ mang theo hàn ý thấm tận xương.
“Thành tích học không tốt mà lại tỏ ra ham học, không sợ cái não em kháng nghị vì làm quá sức mà đòi nghỉ việc sao?”
Tu Nguyệt… không được mắng, không thể mắng cũng không thể tức giận.
“Em, em cũng đứng trong top mười của lớp.” Tu Nguyệt ngoan cố nói
“Ồ, chỉ top 10?” Tu Dữu không che giấu sự châm chọc của mình
Phải rồi, trước nay Tu Dữu đều đứng số một về mọi thứ, từ cuộc sống đến học hành thậm chí kể cả nhan sắc kia, đối với số 1 thêm 0 này thì đúng là kém xa nhưng anh không thể vì vậy mà xem thường cô.
Tu Nguyệt còn nhìn ra ngay cả Chử Hiên lẫn Trương Huấn đều đang kìm nén cười.
Cô ấm ức nói: “Em như thế đã là tốt rồi.”
“Muốn đi học, được thôi, xem tâm trạng anh đã, nếu làm anh hài lòng thì có thể suy xét.”
Chỉ suy xét, tức là không đảm bảo.
Tu Nguyệt cắn răng, uất ức đến mức mắt đỏ hoe, nếu không phải người trước mặt là Tu Dữu, cô thật sự đã mắng người.
Tu Dữu liếc mắt nhìn thái độ ủy khuất kia chỉ hừ nhẹ một tiếng, im lặng gác tay chống má nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cuối cùng xe dừng lại trước biệt phủ của Tu Dữu – Bạc Phủ.
Bạc Phủ mang phong cách tối giản, từng chi tiết đều toát lên sự sang trọng lạnh lẽo giống hệt chủ nhân của nó.
Tu Dữu hiếm khi về Tây Phủ, phần lớn thời gian đều ở Bạc Phủ, yên tĩnh, tách biệt, không ai quấy rầy.
Bạc Phủ quanh năm lạnh lẽo nhưng luôn sạch sẽ, ngăn nắp.
Người làm chưa bao giờ ở lại khi Tu Dữu về.
Chử Hiên và Trương Huấn đã quen với quy tắc này, họ chỉ cho người làm đến dọn dẹp khi Tu Dữu vắng mặt, trước khi chủ nhân trở lại tất cả đều phải rời đi.
“Anh hai…”
Tu Nguyệt khẽ gọi, mắt nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha bọc da đen.
Tu Dữu ngả người lười nhác dựa vào thành ghế, một tay đặt lên trán, dáng vẻ thờ ơ như thể chẳng muốn để tâm đến cô.
Giống như anh không muốn tiếp chuyện cũng không muốn cô nói thêm lời nào.
Chính thái độ xa cách, ngạo nghễ kia khiến trong lòng Tu Nguyệt khó chịu, cô sùng bái ngưỡng mộ anh nhưng sự kiêu ngạo của anh thật sự quá chướng mắt. Tuy nhiên đặt trên gương mặt tuấn mỹ đến mức không tì vết kia, nó lại không thể làm người ta sinh lòng chán ghét.