Khoảng im lặng trầm mặc kéo đến, Tu Nguyệt ngồi bên cạnh Tu Dữu đến thở cũng không dám thở mạnh, hai tay cô đặt trên đùi nắm chặt lấy nhau, đầu cúi thấp không dám nhìn anh.
Tu Dữu luôn khoác trên mình sự cao ngạo và kiêu căng, vẻ mặt lạnh lùng cùng hơi thở lạnh lẽo, từ khi sinh ra đã có khí chất riêng dễ dàng khiến đối phương bị áp đảo.
“Sợ anh?”
Tu Nguyệt không dám gật đầu, cô thật sự sợ anh, còn không phải tính cách anh tuy trầm ổn, ít nói nhưng những việc làm ra lại rất ác liệt sao?
Tu Nguyệt muốn sống cho nên dối lòng mà lắc đầu ngoe nguẩy: “Em không có, sao em lại sợ anh hai được?”
Nói rồi Tu Nguyệt nặn ra nụ cười, gượng gạo tới mức Tu Dữu nhìn không nổi.
“Thu lại đi, xấu chết được.”
Tu Nguyệt: “…”
Lý do Tu Nguyệt sợ Tu Dữu là vì kể từ khi cô lên tám, Tu Dữu đã trở thành người quản lý mọi việc của cô, anh làm người anh trai đúng chuẩn mực quan tâm em gái nhưng chưa lần nào Tu Nguyệt thấy nó tốt cả.
Trước mặt ba mẹ, Tu Dữu vẫn duy trì sự lạnh lùng, nghiêm cẩn và ít nói của mình, nhìn thì là người anh tốt nhưng chỉ cần sau lưng, anh thẳng thừng cho cô thấy anh có thể làm được những gì chỉ để cô nghe lời.
Đủ ác, đủ tàn nhẫn.
Tu Nguyệt đã lĩnh giáo đủ, việc chặn đường đến thành phố X là ví dụ điển hình.
“Anh hai, chuyện, chuyện kia… anh hai đừng giận.”
“Vì sao phải giận?”
Tu Nguyệt cắn môi, không biết nên đáp thế nào, không lẽ cô nói anh nhỏ nhen, xấu tính?
Toàn thân Tu Dữu toát lên khí chất kiêu ngạo đến khiến người ta nghẹt thở.
Anh chậm rãi xoay đầu, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua, anh nhướng nhẹ mày, giọng nói trầm tĩnh vang lên: “Đổi trường.”
“Dạ? Không… em muốn học trường XX.”
Tu Nguyệt nhận ra ý định của Tu Dữu, cô không muốn đồng ý thuận theo.
Ngay khi Tu Nguyệt nói xong, đồng loại Chử Hiên cùng Trương Huấn nuốt nước bọt nhìn nhau, khi nãy Chử Hiên đã nhắc nhở Tu Nguyệt đừng nói gì chọc giận Tu Dữu, cô lại quên mất.
Từ lúc xuống máy bay đến một tiếng ngồi trên xe, hai người họ còn tưởng đang ở Nam Cực, rõ ràng nhận ra thiếu gia của cả hai đang có tâm trạng không tốt.
Lời này của Tu Nguyệt khác nào châm ngòi cho ngọn lửa bùng nổ trong người Tu Dữu.
Tu Dữu không thể hiện anh giận hay không, dáng vẻ lạnh như băng nhìn Tu Nguyệt nhưng Tu Nguyệt đã phát hiện, bản thân vừa phạm sai lầm.
Cô tuyệt đối không được trước mặt anh bướng bỉnh.
“Để báo chí đưa tin, tiểu thư Tu Gia thất học thì đúng là tin tức chấn động, có khi giá cổ phiếu sẽ giảm mạnh nhưng không sao, anh có thể giúp em xử lý.”
Giống như anh có lòng tốt giúp cô xử lý đống rắc rối cô gây nên.
Đầu óc Tu Nguyệt ong ong, sau gáy đau đến mức làm cô hoa mắt, cô tròn mắt nhìn Tu Dữu, tay chân run lên.
“Anh hai…” Tiếng Tu Nguyệt nghẹn lại nơi cổ họng, nghe qua vô cùng đáng thương
Tu Nguyệt biết trước nay Tu Dữu nói là sẽ làm, anh luôn làm thật.
“Đừng sợ, thất học cũng tốt, người ngu thì dễ dạy bảo. Rút hồ sơ về.”
Câu trước là nói với Tu Nguyệt, câu sau là nói với Trương Huấn.
Trương Huấn nghe xong chỉ nhẹ gật đầu một cái, hiểu rõ lúc này không nên nói gì hết mới giữ được mạng.
Tu Nguyệt hoảng đến không biết làm gì, đầu óc trống rỗng không nghĩ ra cách lại buột miệng nói ra.
“Anh hai… anh, anh mà làm thế, em sẽ nói với ba.”
Phía trên, Chử Hiên cùng Trương Tuấn liếc nhau căng thẳng, cảm nhận rõ không khí trong xe hạ thấp mấy tầng, sợ hãi Tu Nguyệt còn nói thì thật sự cả mạng cũng không giữ được.
Tu Dữu rõ ràng không quan tâm, thái độ chẳng chút lo lắng, thậm chí mày anh còn chẳng nhếch lên.
“Vậy em nói thử xem, ba sẽ làm gì anh?”
Tu Dữu có thể tự tin không chút sợ hãi bởi vì từ lâu Tu Nghiêu đã không quản hai anh em họ nữa, họ muốn làm gì cũng được chỉ cần không đến mức bắt Tu Nghiêu ra mặt xử lý mà trước nay Tu Dữu quá hoàn hảo, mọi thứ anh làm đều rất tốt, Tu Nghiêu càng không cần bận tâm.
Việc công việc tư, Tu Dữu có thể xử lý ổn thỏa, bây giờ người em gái như cô chẳng có chút thành tựu nào lại đi chống đối với anh trai hoàn mỹ của mình vì việc chọn trường đại học, e là ngay cả người ngoài cũng sẽ nói cô không chịu nghe lời, anh đã chọn chắc chắn là trường tốt.
“Em…” Tu Nguyệt biết bản thân lại lần nữa lỡ lời, cô không nên trổ miệng lưỡi quá nhanh
“Xem ra thời gian anh ở nước ngoài làm em quên mất, trước nay là ai dạy dỗ em lớn lên?”
“Không có… em chỉ là muốn anh tôn trọng quyết định của em một chút.”
Tu Nguyệt cảm thấy hít thở không thông, tay chân run rẩy nắm vào nhau, hai mắt đỏ bừng có cảm giác sắp khóc đến nơi.
Bốn năm Tu Dữu đi nước ngoài, cô mới thấy dễ thở hơn một chút mặc dù mọi việc của cô đều được báo cáo lại cho anh biết.
Tu Dữu lúc nào cũng kiểm soát, quản lý Tu Nguyệt rất chặt chẽ khiến cô đôi lúc cảm thấy khắp người cô đều là xiềng xích của anh trói buộc đến chẳng thở nổi.
Cô còn không hiểu tại sao anh trai mình lại đối với mình dường như có sự kiểm soát mạnh đến thế.
“Anh làm em cảm thấy anh không tôn trọng em sao? Nếu là người khác ngay cả cơ hội nói chuyện với anh cũng không có, em đã là quá nhiều.”
Vậy nên cô có cần cảm ơn sự đối xử đặc biệt đó của anh dành cho mình không?
Tu Nguyệt ngẫm nghĩ, bỏ đi, người biết thức thời mới là trang tuấn kiệt, không nên tự tìm khổ.
“Em sai rồi… anh hai đừng giận, lời nói lúc nóng giận không tính là thật.”
“Sai ở đâu?” Tu Dữu hỏi rất nhạt giống như chỉ tiện miệng hỏi
Tu Nguyệt nhất thời căng thẳng, cổ họng khô khốc, chỉ còn gương mặt ửng hồng, sống mũi đỏ lên khiến cô trông càng tội nghiệp.
Dù vậy gương mặt cô vẫn đẹp như vầng trăng thanh cao, trong sáng đến mức người ta không nỡ để mây mù che lấp đi.
Rõ ràng trong lòng cô biết bản thân chẳng hề sai nhưng vẫn phải cúi đầu nhận lỗi.
Nghĩ một lát, cô run run đáp: “Cái nào cũng sai, đều là lỗi của em.”
Không thể nói rõ mình sai ở đâu vậy thì cứ nhận hết, bản thân sẽ có đường lui.
Tu Dữu là người thông minh, anh không khó nhìn ra Tu Nguyệt chỉ đang muốn đối phó nhưng hiện tại anh đang có chút mệt mỏi, vì gấp rút hoàn thành chương trình học sớm, cả ngày hôm qua gần như anh không ngủ.
Trên máy bay lại xử lý công việc chỉ chợp mắt hơn một tiếng, xuống xe còn phải chờ thêm một tiếng, tâm trạng càng thêm bực bội.
Đến khi gặp Tu Nguyệt, sự bướng bỉnh của cô chẳng khác nào giọt nước tràn ly.
Anh muốn dạy dỗ lại người em gái không nghe lời này để cô nhớ cô là được ai nuôi dưỡng lớn lên.
“Vậy nên anh hai… bỏ qua cho em lần này được không?” Tu Nguyệt len lén nhìn Tu Dữu hỏi
“Em đã nói anh không tôn trọng em, nếu anh làm theo ý em, khác nào làm trái những gì em nói. Vậy nên quyết định thế đi, em muốn đi học thì anh để em ở nhà, thuận theo mong ý kia.”
Tu Nguyệt: "???"
Vậy ngay từ đầu nói không thể kì kèo mặc cả đi?