Chương 28: Anh nói có thể là có thể

Môi lưỡi truy đuổi, Tu Dữu hôn đến khóe miệng Tu Nguyệt chảy ra từng sợi chỉ bạc trong suốt, khoang miệng đau nhức, cô bị hôn đến không thở nổi, bên trong miệng là tiếng rên nhè nhẹ, nước mắt chảy xuống hai bên gò má ửng hồng.

Tu Dữu đưa tay nắm cằm cô nâng lên, há miệng ngậm lấy môi Tu Nguyệt lại dùng sức mυ"ŧ lấy lưỡi cô, cách lớp quần có thể cảm nhận được vật cứng đang chạm vào đùi cô.

Tu Nguyệt co rụt người, khϊếp sợ càng thêm quẫy đạp trong vô vọng.

Nụ hôn tràn ngập sự chiếm hữu, hung tàn mạnh mẽ giống như nuốt chửng cô vào bụng, môi lưỡi cả hai không ngừng dây dưa vào nhau, cô có cảm giác da môi sắp bị anh cắn xé nát.

Chỉ hôn môi thôi đã kéo dài hơn năm phút, Tu Nguyệt thở không ra hơi, khóc cũng không còn sức, nghẹn ngào chịu đựng nụ hôn thô bạo kia.

Tu Dữu dừng lại, anh lùi người nhìn Tu Nguyệt từ trên cao.

Hai gò má ửng hồng, miệng bị hôn đến sưng đỏ, có một vết rách nhỏ ở môi dưới đang rớm máu, tay bị cột lại, mắt bị bịt chặt, trông giống như một con thỏ hoàn toàn bị bắt giữ chuẩn bị bị đem đi làm thịt.

Không có chống cự cũng không thể thoát ra.

Anh không cần nhìn rõ gương mặt cô lúc này cũng bị hấp dẫn đến mê mẩn, da trắng nõn đã phủ lớp phấn hồng đào, mái tóc đen loạn xạ xõa tung trên gối, chiếc váy trắng vì hành động vùng vẫy của cô mà xốc lên đến nửa đùi.

Đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp, vóc dáng hấp dẫn, chỉ nhìn bên ngoài lớp váy mỏng cũng thấy được từng đường cong mê người ẩn ẩn bên trong.

Dáng vẻ thanh cao, lạnh lùng và trong trẻo ấy giờ đây hoàn toàn ngập trong du͙© vọиɠ do anh mang lại.

“Anh… hai…”

Rõ ràng Tu Nguyệt không nhận ra, mỗi khi như vậy, cô gọi anh một tiếng “anh hai” lại càng làm anh sinh ra dục niệm mãnh liệt.

Anh chỉ hận ngày lúc này không thể làm chết cô.

Tu Nguyệt còn trong hoảng sợ, Tu Dữu thật sự không có ý ngừng lại việc này với cô khiến cô bất lực trong khổ sở, giằng xé đau đớn về mặt đạo đức lương tâm, dù sao cô vẫn là em gái anh.

“Thả… thả em…” Tu Nguyệt gần như không nói ra tiếng, khàn giọng nức nở cầu xin lòng thương của anh

Nhưng Tu Dữu đã mất kiểm soát cũng đã không muốn dừng lại, nếu dừng lại, người chết sẽ là anh.

Tu Nguyệt không nghe thấy sự phản hồi từ Tu Dữu, cô lần nữa giãy giụa nhưng không cách nào thoát ra được.

Thậm chí hơi thở của Tu Dữu phả xuống bám vào da thịt cô như lưu dấu lại làm cô thêm hoảng sợ.

“Anh không muốn em là em gái anh, hãy làm người phụ nữ của anh.”

Từ tính trong lời nói quá sâu sắc, Tu Nguyệt ngây người đến quên cả phản ứng, không thể tin được những gì mình vừa nghe, lúc cô tiếp thu được câu nói kia thì kinh hãi kêu lên.

“Làm sao… có thể?”

Tu Dữu thật sự điên rồi.

Cô và anh ngay từ đầu căn bản đã khác biệt hơn nữa khoảng cách rất xa, thậm chí giữa cả hai còn có một vách tường đạo đức ngăn cản.

Tu Nguyệt không thể nhìn ra nét mặt hiện tại của Tu Dữu nhưng mơ hồ cảm nhận rõ khi cô vừa nói xong, hơi lạnh tản ra vô cùng lớn, nguy ác đằng đằng sát khí.

Chứng tỏ anh đang cực kỳ không thoải mái.

Quả nhiên rất nhanh thanh âm lạnh như sông băng của Tu Dữu đã vang bên tai cô, chậm rãi nhấn nhá từng chữ.

“Anh nói có thể là có thể.”

Tu Nguyệt ra sức lắc đầu, cô không thể cùng anh sai lầm, trước kia vì quá ở gần nhau nên chính cô cũng nhiều lần bị cảm xúc lạ lẫm chi phối, nhiều lần suýt nữa sinh ra tình cảm “sai lệch” với anh.

Nhưng cô đều tự nhủ, cô không thể làm ba mẹ buồn lòng trong khi cô còn chưa trả ơn dưỡng dục của họ.

Họ cưu mang cô, nuôi nấng cô, xem cô như con ruột, cô càng không nên khiến họ thất vọng.

Vết nhơ chỉ nên là cô, huống chi nếu cả hai dây vào nhau, Tu Dữu sẽ bị cô “vấy bẩn” đi sự hoàn hảo luôn khoác trên người.

“Còn ba mẹ… anh đừng ích kỷ như thế.”

Hoá ra là anh ích kỷ.

Khi muốn chiếm lấy thứ gì đó, chính là anh ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân nhưng mà anh vốn không có lòng thông cảm hay cảm xúc thương xót bất kỳ ai.

Đối với anh, thế giới này chẳng tốt đẹp gì cả, anh ghét nó, ghét tất thảy mọi thứ.

Tu Nguyệt còn chưa biết bản thân nói sai, phạm phải một lỗi trí mạng đủ để thức tỉnh “con quỷ” hung ác trong người Tu Dữu.

Ngay từ đầu, anh đã không phải là thứ tốt lành gì.

Hiện tại lý trí anh bắt đầu rơi khỏi tầm kiểm soát, một câu nói kí©h thí©ɧ sự thô bạo lẫn độc chiếm mãnh liệt trong người anh.

Có lẽ anh sắp phát bệnh và một khi tái phát, mọi thứ đều vượt ngoài tầm kiểm soát.

“Con người anh sinh ra không phải để làm hài lòng ai mà chỉ có người ta làm hài lòng anh. Em, bướng bỉnh sai rồi.”

“A…”

Tu Nguyệt chỉ biết một lực đạo rất lớn kéo lấy váy cô, trong mơ hồ của bóng tối bao phủ, cô gần như khóc nấc lên sợ hãi hoảng loạn khi da thịt cảm nhận được hơi lạnh một cách trần trụi.

Tu Dữu nhìn chiếc váy rơi xuống sàn, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chăm chăm cơ thể trắng nõn của Nguyệt.

Nhất thời hô hấp Tu Dữu ngưng trệ, đại não như bị đánh sập.

Tu Nguyệt có dáng người đẹp, ngực tròn trịa trắng nõn, mông cong ngực ưỡn, eo thon chân dài, ngay cả ngón tay lẫn ngón chân đều sạch sẽ xinh đẹp.

“Không… anh hai… anh không được…”

Tu Nguyệt kêu lên, mọi thứ đổ nát trong tuyệt vọng, tay chân liên tục đạp Tu Dữu ra nhưng đáp lại chỉ là một thân hình cứng ngắc như tượng đá.

Nhẫn nhịn, kiềm chế con thú trong người đã khiến anh vô cùng mệt mỏi, nếu nguyên nhân là cô vậy thì cứ để cô giúp anh giải thoát nó.

“Anh hỏi lại, em có tình nguyện làm người phụ nữ của anh không?”