Phòng họp hội nghị cấp cao không một tiếng động, hôm nay tâm trạng Tu Dữu còn tệ hơn mấy ngày trước khiến tất cả mọi người có mặt hồi hộp lưng đổ đầy mồ hôi.
Trương Huấn liếc mắt nhìn Chử Hiên, phía dưới bàn đưa chân đá chân Chử Hiên, ý bảo anh ta nói gì đi.
Nhưng hiện tại ai dám nói gì, lỡ miệng một chữ chắc chắn tự đưa mình vào chỗ chết.
Cuối cùng Trương Huấn đứng lên báo cáo về dự án phía Nam được giao lần trước, căng thẳng nói xong lén nhìn Tu Dữu.
Tu Dữu trầm mặc một lúc lâu mới ừm một tiếng, như vậy cũng đủ làm mọi người thả lỏng một chút.
Vừa lúc Trương Huấn ngồi xuống, điện thoại của Trương Huấn lại reo lên, anh ta vội vàng tắt máy.
“Ra ngoài.” Tu Dữu vang lên trầm thấp đủ để gây thêm áp lực
Trương Huấn giật bắn người, anh ta biết ngay sẽ chọc giận Tu Dữu, vội vàng đứng lên, cúi đầu thấp đến mức gần như không thấy mặt.
“Xin lỗi thiếu gia, tôi ra ngoài nghe máy một chút.”
Tu Dữu không nói thêm gì chỉ nâng nhẹ ánh mắt nhìn.
Cuộc họp tiếp tục thêm vài phút cho đến khi Trương Huấn lần nữa bước vào đi vội tới chỗ Tu Dữu, sắc mặt nghiêm trọng ghé.
Tu Dữu khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm như vực đen quét qua gương mặt căng thẳng của Trương Huấn.
Trương Huấn nuốt khan, nhỏ giọng nói: “Là… tiểu thư Tu Nguyệt. Cô ấy…”
Anh ta dừng lại, liếc nhanh những người trong phòng rồi cúi đầu thấp hơn, cố hạ giọng xuống mức chỉ vừa đủ cho Tu Dữu nghe thấy.
“Cô ấy bị ngất trong vườn sau. Người giúp việc vừa phát hiện đang đưa lên phòng nghỉ.”
Tiếng nói vừa dứt, Tu Dữu đứng bật dậy.
Chiếc ghế da phía sau bị hất ngược ra, va vào tường phát ra tiếng rầm.
Không ai trong phòng dám nhúc nhích chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Tu Dữu biến mất ngoài cửa.
Khí lạnh cuộn theo bước chân anh như cơn gió mùa đông thổi qua lạnh toát.
~
Tu Dữu bước xuống xe, áo sơ mi trắng phẳng phiu, cổ tay áo xắn hờ hững để lộ làn da rắn rỏi.
Dáng người cao lớn, từng bước sải dài mang theo khí thế lạnh lẽo khiến không khí xung quanh như bị nén lại.
Ánh mắt u trầm khắc họa thêm nét sắc lạnh trên gương mặt tuấn mỹ, vừa thoáng nhìn đã khiến người khác bất giác cúi đầu né tránh.
Ánh mắt Tu Dữu khẽ dừng lại một giây, tia lạnh thoáng vụt qua đáy mắt.
Đây là lần đầu tiên người làm nhìn thấy chủ nhân của mình, chẳng qua khí tức đàn áp từ người anh quá lớn khiến bọn họ chỉ dám cúi đầu cung kính.
“Cho họ về hết đi.” Tu Dữu nghiêng đầu ra hiệu cho Chử Hiên
Chử Hiên lập tức hiểu ý, anh ta gật đầu ra hiệu cho toàn bộ người làm rời khỏi Bạc Phủ.
Vì nghe nói Tu Nguyệt ngất, Tu Dữu mới tạm giữ người làm ở lại trông chừng cô.
Giờ anh đã trở về, sự hiện diện của họ lại khiến anh thấy khó chịu.
Trong lãnh thổ của chính mình, anh không chịu nổi việc có quá nhiều người lạ, cảm giác như từng tấc không khí quanh anh đều bị nhiễm bẩn, vẩn đυ.c khiến lòng anh càng thêm bứt rứt.
Tu Dữu một mình đi lên tầng, trước cửa phòng Tu Nguyệt, hai vệ sĩ đứng nghiêm, vừa thấy anh liền cúi đầu chào.
Tu Dữu liếc qua họ, giọng nói trầm thấp không mang theo cảm xúc: “Hai người lui xuống đi.”
Sau đó Tu Dữu chậm rãi đưa tay đẩy cửa bước vào.
Cánh cửa khẽ bật mở, một luồng hương nhè nhẹ lan ra là mùi gỗ lạnh thoang thoảng pha lẫn hương hoa nhài.
Ánh sáng trong phòng mờ dịu, rèm cửa kéo hờ, gió lùa qua khe cửa sổ khiến tấm rèm khẽ lay động.
Tu Nguyệt nằm trên giường, gương mặt thanh lệ, trong trẻo, hàng mi khẽ run mái tóc tán loạn phủ lên gối, làn da trắng mịn nổi bật.
Tu Dữu đứng nơi đầu giường, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, trầm mặc thật lâu.
Tay Tu Nguyệt đặt trong chăn siết chặt, cô nghe rõ tiếng bước chân anh đến gần chậm rãi, chắc nịch, cả người cô căng cứng, cố gắng điều hòa hơi thở để không bị phát hiện.
Tu Dữu dừng lại bên giường.
Ánh mắt anh trầm xuống, hơi thở phả nhẹ qua khoảng không giữa hai người, vừa lạnh vừa nóng.
Một lúc lâu sau, anh cúi xuống.
Hơi thở ấm nóng lướt qua bên má, mùi hương quen thuộc của anh tràn vào khứu giác của cô làm tim cô đập rộn ràng.
Tu Dữu đưa tay khẽ vén một lọn tóc khỏi gương mặt cô, đầu ngón tay chạm vào làn da mềm mịn đến mức khiến anh như bị bỏng.
“Còn giả vờ đến bao giờ?” giọng anh thấp lẫn chút ý cười mỉa mai nhưng lại trầm lắng đến đáng sợ
Cả người Tu Nguyệt cứng đờ, mi mắt run lên một hồi rồi mới khẽ mở ra.
Ánh mắt trong trẻo của cô chạm vào ánh nhìn sâu thẳm của anh.
Không trốn được.
Cũng không thở được.
Cô nuốt khan, gương mặt tái đi, lúng túng kéo chăn cao lên tới cổ: “Anh hai… sao anh biết em giả vờ?”
Tu Dữu đã trông nom chăm sóc Tu Nguyệt từ nhỏ, có việc gì của cô mà anh không biết, hầu như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Tu Nguyệt đặc biệt diễn rất dở, không ai ngất mà hàng mi cứ run run như cánh bướm dưới mưa cả.