Sáng hôm sau, vừa bước chân vào Bạc Phủ, Chử Hiên cùng Trương Huấn lập tức nhận ra vẻ mặt u ám của thiếu gia nhà mình.
Không cần hỏi, họ cũng đủ hiểu đêm qua hẳn là không mấy yên bình.
Hôm qua, bọn họ còn tưởng để Tu Nguyệt đến hòa giải là ý hay, ai ngờ kết quả lại phản tác dụng hoàn toàn.
Ngay đại sảnh, chiếc bình hoa cổ vỡ vụn nằm giữa nền gạch bóng loáng.
Cảnh tượng đó đủ khiến cả hai toát mồ hôi lạnh, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, tối qua, thiếu gia và tiểu thư đã cãi nhau đến mức đập đồ?
Không khí quanh người Tu Dữu lạnh lẽo như sương sớm đầu đông, im lặng đến ngột ngạt.
Anh không nói một lời chỉ thẳng bước ra chiếc Maserati đỗ trước cổng.
Suốt quãng đường đến Tu Thị, không ai dám mở miệng.
Không khí trong xe đặc quánh, cả Chử Hiên lẫn Trương Huấn đều hiểu, một câu sai lúc này thôi cũng đủ để họ lãnh hậu quả không gánh nổi.
Vừa đến công ty, Tu Dữu lập tức lạnh giọng ra lệnh: “Ba mươi phút nữa, bắt đầu hội nghị.”
Trương Huấn và Chử Hiên nhìn nhau, đồng loạt rùng mình.
Trong lòng họ chỉ có một suy nghĩ, Tu Nguyệt quả thật là khắc tinh duy nhất của Tu Dữu cũng là vận hạn lớn nhất của Tu Thị.
Chờ khi cánh cửa phòng giám đốc khép lại, cả hai mới dám thở ra, tựa như vừa thoát khỏi lưỡi dao kề cổ.
Trương Huấn day day trán, cười khổ: “Cậu nói xem, sao tôi cứ cảm giác thiếu gia với tiểu thư giận dỗi chẳng khác gì… đôi yêu nhau vậy?”
Câu nói ấy khiến Chử Hiên khựng người, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh hôm qua, khi anh ta vừa đẩy cửa phòng giám đốc, ánh mắt vô tình lướt qua gương mặt của Tu Nguyệt.
Đôi môi cô đỏ sưng, ánh mắt còn vương chút mơ hồ như thể vừa trải qua một nụ hôn kịch liệt đến mức không kịp lấy hơi.
Chử Hiên lập tức gạt bỏ suy nghĩ đó chỉ cảm thấy một luồng lạnh sống lưng chạy dọc. Nếu điều anh nghĩ là thật thì chuyện này e rằng đã vượt quá cả phạm vi tưởng tượng.
Phía đối diện, Trương Huấn cũng không khá hơn.
Anh vẫn nhớ rõ hôm trước khi mình suýt chứng kiến cảnh Tu Dữu cúi đầu hôn Tu Nguyệt trong văn phòng chỉ cần chậm thêm một giây, có lẽ anh đã nhìn thấy thứ không nên thấy.
Nghĩ đến đó, da đầu Trương Huấn lại tê rần.
Trương Huấn khẽ thở dài, vừa vuốt mặt vừa lẩm bẩm: “Thôi… chuẩn bị cho hội nghị đi.”
Chử Hiên gật đầu, chẳng ai nói thêm lời nào.
Nếu kể chuyện này ra thì không khỏi thấy hoang đường.
Hai tiếng thở dài bật ra cùng lúc, họ chỉ còn biết vỗ vai nhau an ủi rồi mỗi người tản ra làm việc.
~
Tối qua, Tu Nguyệt dám chọc giận Tu Dữu là vì trong cơn ấm ức, cô không chịu nổi bản tính ngang ngược và áp đặt của anh.
Nhưng sáng nay nghĩ lại, cô hiểu mình tuyệt đối không nên chống đối, càng không nên lấy tức giận đáp trả tức giận.
Một đêm trốn tránh chẳng giải quyết được gì.
Cuối cùng, Tu Nguyệt vẫn phải chủ động tìm cách dỗ anh, mong anh nguôi giận.
Cô nhắn tin xin lỗi, biện minh rằng tối qua bị mộng du, hoàn toàn không ý thức được những hành động của mình.
Lý do này nghe qua đã gượng gạo đến mức ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không tin nổi, nhưng vào lúc này Tu Nguyệt chẳng còn cách nào khác.
Vừa bước ra khỏi phòng, cô khựng lại ngay tại chỗ, phía trước là hai vệ sĩ mặc vest đen đứng nghiêm chỉnh như hai pho tượng.
Tu Nguyệt tròn mắt, tim đập lạc nhịp, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Hai người kia đồng loạt cúi đầu, một người cung kính nói: “Tiểu thư, thiếu gia dặn cô ở yên trong phòng, đợi ngài trở về.”
Tu Nguyệt sững sờ.
Không cần nghĩ nhiều, cô cũng hiểu tám phần là Tu Dữu vẫn còn giận hơn nữa còn muốn nhốt cô lại để dạy dỗ tội bướng bỉnh.
Một người vệ sĩ gọi điện cho ai đó, khi câu nói tiếp theo của người vệ sĩ đang gọi điện khiến mặt cô không còn tia máu.
“Thư ký Trương, nhờ anh nói với thiếu gia, tiểu thư bước chân phải ra trước.”
Tu Nguyệt: “?”
Cô tròn mắt, sắc mặt tái mét.
Người vệ sĩ kia đáp lại: “Vâng, tôi biết rồi.”
Người vệ sĩ cúp máy rồi quay sang cô, giọng cung kính nghiêm cẩn: “Thiếu gia nói, tiểu thư hãy nói lời chia tay với chân phải của mình đi.”
Tu Nguyệt: “…”
Tu Dữu, anh điên rồi hả???
Tối qua anh nói nếu cô bước chân nào ra trước sẽ chặt gân chân đó, không ngờ anh lại thật sự tính làm thật.
Lúc đó cô còn tưởng anh hù dọa, giờ mới nhận ra anh liệu có thật làm tới cùng hay không?
Ý nghĩ ấy như con rắn lạnh lẽo luồn qua gáy khiến cô lập tức cúi xuống nhìn chân phải mình, tim đập thình thịch.
“Tôi chưa bước ra ngoài. Hai người mau gọi lại cho anh tôi đi.”
Tu Nguyệt hét toáng lên sau đó chạy vụt vào phòng, đóng cửa rầm một cái.
Hai vệ sĩ ngoài cửa liếc nhìn nhau, im lặng như không nghe thấy gì.
Bên trong phòng, Tu Nguyệt cuống cuồng gọi điện cho Tu Dữu, cuộc gọi này nối tiếp cuộc gọi kia nhưng đầu bên kia chỉ vang lên tiếng chuông lạnh lùng, vô cảm.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lòng bàn tay, cô cắn môi, đi đi lại lại trong phòng như chạy vòng tròn trong một mê cung lo sợ.
Không được, không được… nếu cô không vuốt anh, nếu anh nổi cơn thật thì sẽ xảy ra chuyện kinh khủng mất.
Tu Nguyệt, mày chọc anh ấy làm gì…