Tu Dữu đứng dậy điềm tĩnh bước tới, vẻ ngoài vẫn là sự nghiêm cẩn nhưng ánh mắt anh không đơn thuần là lo lắng.
Anh nhìn vết sưng trên mặt Tu Nguyệt, mũi ửng đỏ, hàng mi ướt, một bức tranh vừa đáng thương vừa khiến người ta xót thương.
Trông không khác gì cô vừa bị anh làʍ t̠ìиɦ một trận điên cuồng trên giường chỉ có thể khóc.
Một nửa muốn che chở, nửa kia muốn chiếm hữu, tàn phá.
“Đói bụng rồi?” anh phớt lờ câu hỏi của cô thản nhiên hỏi
“Em… em không. Anh ra ngoài đi.”
Tu Nguyệt không biết đối mặt với Tu Dữu hiện tại thế nào, cô mím chặt môi thành đường ngang, thanh âm cũng run rẩy đã bán đứng cô rằng cô đang sợ hãi.
Tu Dữu nghiêng nhẹ đầu, trong phòng không bật đèn chỉ có ánh sáng nhàn nhạt cố chen qua rèm cửa trong phòng khiến cả người anh chìm trong bóng tối.
Duệ khí u lãnh tăng vọt cùng hơi thở xâm lược vây quanh, nhất thời tất cả mọi thứ xung quanh cô đều là anh, sự hiện diện của anh quá lớn làm cô càng thêm khϊếp đảm.
“Xuống nhà ăn. Nếu muốn tuyệt thực vậy thì cứ tiếp tục, xem anh có thật sự dám bỏ đói em không.”
Tu Nguyệt siết chặt tay, ấm ức đến mức chỉ muốn nhào đến đánh Tu Dữu một trận.
Người anh này của cô thật sự đáng ghét.
Tu Dữu xoay người đi cũng không ngoảnh lại bỏ mặc Tu Nguyệt lựa chọn.
Tu Nguyệt sống cùng Tu Dữu từ nhỏ, cô đương nhiên hiểu anh hơn bất cứ ai.
Nếu cô dám tuyệt thực, anh thật sự sẽ để cô đói cho đến khi không chịu nổi mà phải cúi đầu.
Ngay từ đầu, cô đã chẳng có cơ hội chống đối lại anh dù chỉ là trong suy nghĩ.
Vì thế, ngoài mặt cô ngoan ngoãn đi theo anh xuống nhà nhưng trong lòng lại đầy kháng cự.
Tu Dữu bật đèn bếp, ánh sáng nhu hòa hắt lên gương mặt anh tuấn mang nét lạnh lẽo vốn có.
Dưới lớp sáng ấy, vẻ đẹp của anh không dịu đi mà càng thêm tà mị, nguy hiểm.
“Buổi chiều em không ăn, đồ thừa bỏ hết rồi. Muốn ăn gì?”
Tu Nguyệt: “…”
Anh thật sự định bỏ đói cô.
Khi cô vẫn đứng im, Tu Dữu ngẩng mắt nhìn, giọng trầm thấp: “Nấu mì ăn tạm đi.”
Tu Nguyệt cúi đầu, khẽ đáp một tiếng, trong lòng âm thầm mắng cái tính áp chế của anh.
“Nhịn đói đã sai rồi, đừng nghĩ có người hầu hạ chiều theo em. Nếu lần sau còn bỏ bữa, ngay cả ba mẹ, anh cũng sẽ không cho họ mang đồ ăn cho em.”
Tu Nguyệt vừa lấy mì vừa nghiêng đầu liếc nhìn, ánh mắt tràn đầy uất ức.
Anh nói gì cũng có lý và cô vẫn cứ phải nghe theo.
Cô cố nặn ra nụ cười yếu ớt: “Anh hai ăn không? Em nấu cho anh luôn nhé?”
Tu Dữu nhìn dáng vẻ thức thời kia của Tu Nguyệt như mọi khi thì ánh mắt dịu xuống, khoé môi hơi nhếch chỉ im lặng tức là ngầm đồng ý.
Tu Nguyệt lấy ra hai gói mì, nhớ lại Tu Dữu ăn uống thanh đạm, không thích ăn cay, cô lấy một gói mì cay và không cay.
Chừng năm phút sau, Tu Nguyệt bưng ra hai tô mì đặt lên bàn, cô ngồi xuống đối diện anh còn chủ động mỉm cười nói.
“Anh hai ăn đi.”
Cô luôn biết Tu Dữu rất kiệm lời lại không gấp gáp, vì thế nói xong, cô đã ăn phần mì của mình.
Dáng vẻ ăn như một chú mèo con bị bỏ đói lâu ngày, rất gấp gáp.
Tu Dữu hờ hững nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của Tu Nguyệt thì nhướn nhẹ mày, anh khoanh tay trước ngực nhàn hạ nhìn cô.
“Ăn từ từ.”
“Không… không sao ạ.”
Tu Nguyệt nói xong lại cắm đầu ăn, Tu Dữu còn cho rằng cô quá đói nên mới thế, anh đẩy ly nước lọc đến trước mặt cô, từ tốn bảo.
“Uống nước.”
Tu Nguyệt gật đầu nhận lấy ly nước uống ừng ực còn uống luôn ly của Tu Dữu, vì ăn quá nhanh mà miệng cô phồng lên hai bên má, trông vừa hài vừa đáng yêu.
Tu Dữu đang định nói gì thì cô đã đứng dậy, dọn dẹp phần ăn của mình xong, ngẩng đầu nhìn anh, giọng ngọt ngào.
“Anh hai anh mau ăn đi, nếu không mì nở hết sẽ không ngon.”
Tu Dữu nhàn nhạt hạ mắt, anh chậm rãi cầm đũa lên gấp một đũa mì.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tu Dữu đem đũa mì bỏ vào miệng, Tu Nguyệt ba chân bốn cẳng bỏ chạy còn không quên hét lên.
“Anh hai, đều do anh quá đáng trước.”
Đến khi Tu Dữu nhận ra vấn đề thì đã muộn.
Đũa mì vừa đưa vào miệng, vị cay xé lưỡi lập tức lan ra, nồng đến mức đôi mày anh nhíu chặt, vẻ mặt cau lại.
Anh buông đũa, vội vã với lấy ly nước nhưng ly nước của anh vốn đã bị Tu Nguyệt uống sạch.
Tu Dữu ho khan mấy tiếng, cay đến mức mặt mày tối sầm, vội mở tủ lạnh rót nước uống ừng ực.
Sau đó bên tai anh nghe tiếng xoảng rất lớn, Tu Dữu quay đầu bước ra khỏi bếp mới nhìn thấy một trong ba bình hoa cổ đã vỡ tan tành trên sàn.
Lúc ngẩng đầu chỉ kịp thoáng thấy tà váy ngủ lụa mỏng của Tu Nguyệt khuất sau khúc ngoặt cầu thang.
“Anh hai, một bình hoa bể khiến tâm trạng anh đỡ hơn rồi đó.”
“Tu Nguyệt.”
Giọng Tu Dữu khàn đặc, anh nghiến răng, gương mặt anh chìm trong bóng tối, u ám đến mức còn hơn cả màn đêm bao quanh.
Tu Nguyệt chạy một mạch về phòng, khoá trái cửa, kéo luôn chiếc sô pha chắn ngang, vẫn chưa yên tâm lại lôi thêm cái bàn nhỏ chặn trước.
Làm xong, cô phủi tay, trong lòng nảy nở một niềm vui khó tả.
Quả nhiên, vài giây sau, bên ngoài vang lên tiếng lạch cạch của ổ khoá, kế đó là giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đến rợn người của Tu Dữu.
“Tốt nhất đừng bước ra. Em bước chân nào trước, anh chặt gân chân đó.”
Tu Nguyệt nuốt nước bọt, không dám đáp nhưng trong lòng vẫn lâng lâng.
Cô mặc kệ đi vào nhà tắm thay đồ sau đó nhảy lên giường đeo tai nghe, bật nhạc ở mức lớn nhất.
Cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không biết.
Anh hôn cô đến tê lưỡi, đau cả môi, đó lỗi là do anh trước.
Chọc sư tử quả thật rất nguy hiểm nhưng thật sự rất hả dạ.