Tu Nguyệt không muốn trở về Bạc Phủ, cô muốn về Tây Phủ với ba mẹ hoặc chí ít là về căn hộ của riêng mình, nơi có thể trốn tránh mọi thứ.
Nhưng Chử Hiên đã nói rõ Tu Dữu ra lệnh, không ai được để cô rời khỏi Bạc Phủ nửa bước.
Cảm giác bị giam cầm khiến cô như nghẹt thở.
Dù có vùng vẫy đến sức cùng lực kiệt, cô vẫn không thể thoát khỏi bàn tay Tu Dữu, người đàn ông luôn đứng ở nơi cao nhất, lạnh lùng nhìn xuống, khống chế cô bằng ánh mắt, bằng mệnh lệnh, bằng cả sự im lặng.
Vừa bước chân về đến Bạc Phủ, Tu Nguyệt đã lên thẳng phòng, khóa trái cửa. Cô không muốn gặp ai, càng không muốn nhìn thấy anh.
Nhớ đến nụ hôn ấy thô bạo, nóng rực và đầy áp chế vẫn còn in hằn trong đầu cô.
Càng nghĩ, trái tim càng đau nhói.
Cảm giác ấy không chỉ là sợ hãi mà là một nỗi đau mơ hồ như hàng ngàn sợi dây leo quấn chặt quanh ngực, siết lấy từng hơi thở khiến cô không sao thoát ra được.
Tu Nguyệt đã biết thân phận mình, vì vậy cô luôn cố gắng ngoan ngoãn, biết điều, luôn tìm cách làm mọi người vui lòng đặc biệt là anh.
Cô chỉ mong anh xem mình như một đứa em gái thực sự.
Thế nhưng càng gần anh, càng muốn được anh nhìn đến, trong lòng cô lại càng rối loạn.
Bởi vì luôn đeo theo Tu Dữu nên cảm xúc tình cảm của Tu Nguyệt dành cho anh cũng nhiều hơn, tuy rằng sợ hãi nhưng rõ ràng cô vẫn đặt anh ở một vị trí nào đó trong lòng.
Cô nhận ra mình chẳng có tư cách gì để đứng cạnh anh.
Cô chỉ là một “đứa con được mang về”, một cái họ “Tu” mượn tạm còn anh, là ánh sáng, là niềm kiêu hãnh của cả gia tộc.
Khoảng cách ấy, dù cô có cố thế nào vẫn không thể san bằng.
Cả một ngày Tu Nguyệt chỉ nằm trên giường, cô cuộn người trong chăn, mặc dù cô bướng bỉnh tỏ ra không sao nhưng trong lòng đau như bị kim châm, từng mũi từng mũi đâm vào da thịt, ghim vào tim.
Cho dù hai người là anh em nuôi thì sao?
Điều đó đâu thoát khỏi mặt đạo đức, trên giấy tờ, cô vẫn mang họ Tu, vẫn là “em gái” của anh.
Và chính hai chữ đó là bức tường cao nhất, là ranh giới tàn nhẫn nhất mà cô không thể vượt qua.
Tiếng nấc nghẹn tràn ra, Tu Nguyệt vùi mặt vào gối, khóc đến khi không còn sức.
Đến khi đôi mắt sưng đỏ, nặng trĩu, cô mới thϊếp đi, trong giấc ngủ vẫn co ro, nhỏ bé, run rẩy như muốn trốn khỏi cả thế giới.
~
Giữa ánh sáng và bóng tối giao nhau, gương mặt Tu Dữu hiện lên thâm trầm đến đáng sợ, tuấn mỹ, lạnh lùng và đầy bí hiểm như thể chỉ cần một cái nhìn thôi cũng đủ khiến người khác run sợ.
Anh đã nghe nói cô bỏ bữa, không chịu ra khỏi phòng, nhốt mình suốt cả ngày.
Bề ngoài dịu dàng mềm yếu nhưng khi tổn thương lại vô cùng bướng bỉnh, giống như một đứa trẻ khi bị cha mẹ mắng chỉ biết tự thu mình trong vỏ ốc mà giận dỗi.
Tu Dữu day mi tâm, cảm giác khó chịu tràn lên như cơn sóng.
Anh ngồi xuống bên giường, ánh mắt rơi trên gương mặt thanh lệ của cô.
Hàng mi dài còn ươn ướt, đôi môi khẽ mím, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng nức nở rất nhỏ.
Dường như cô đang mơ thấy ác mộng.
Tu Dữu khẽ cúi người, ngón tay chạm vào khóe mắt cô, lau đi vệt lệ còn sót lại.
Làn da dưới đầu ngón tay mềm mại, nóng hổi đến mức khiến tim anh khựng lại, cảm giác ấy khiến cơ thể anh căng lên, một sự run rẩy vừa kìm nén, vừa nguy hiểm.
Anh hít sâu, cố đè nén thứ du͙© vọиɠ hỗn loạn đang trỗi dậy.
Tu Dữu biết, bản thân mình đang bước trên ranh giới mong manh nhất giữa lý trí và mất kiểm soát.
Ba mẹ không biết anh mắc bệnh, căn bệnh đáng sợ và khó nói đến mức khi phát tác, anh có thể làm tổn thương bất cứ ai, thậm chí là chính mình.
Bốn năm ở nước ngoài, anh đã nỗ lực điều trị.
Kết quả chỉ có thể nói là miễn cưỡng.
Anh có thể kiểm soát phần nào nhưng đôi khi chỉ một cái chạm, một ánh mắt, một hơi thở quen thuộc cũng đủ khiến tất cả sụp đổ.
Giống như đêm hôm đó.
Anh mất kiểm soát và người anh làm tổn thương lại chính là cô.
Mọi chuyện tất cả đều bắt đầu từ cô.
Cô là nguyên nhân khiến anh rơi vào vực sâu này cũng là người duy nhất có thể kéo anh ra khỏi đó.
~
Khi Tu Nguyệt tỉnh dậy đã quá khuya, Tu Nguyệt cảm thấy người mình nhẹ bẫng.
Cả ngày nhốt mình trong phòng chẳng ăn uống gì, cơn đói cồn cào đã kéo cô về với thực tại.
Đôi mắt còn sưng vì khóc, từng ngấn nước vẫn đọng trên hàng mi, cô dụi mắt, ngồi lặng trên mép giường lâu hơn bình thường.
Ký ức vụn vỡ của tối qua vọt về khiến cổ họng cô nghẹn lại, cô cố gắng đứng dậy muốn đi rửa mặt cho tỉnh táo thì cô giật bắn khi ánh mắt chạm phải một bóng người trong phòng.
Tu Dữu ngồi tựa ở ghế, một tay chống má, chân vắt chéo, dáng điềm tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt sâu thẳm quan sát Tu Nguyệt từ đầu đến cuối, không bỏ sót một chút biểu hiện nhỏ nhặt nào trên gương mặt cô.
Cả người cô chấn động theo bản năng né tránh khiến cô lùi lại vài bước.
“Sao… sao anh ở trong phòng em?”
Câu hỏi vừa thốt ra khiến cô chợt nhớ, cửa phòng cô đã khoá, vậy anh phải có chìa khoá dự phòng.
Sự riêng tư vốn mong manh của cô như bị bóc vỏ, một cơn tức giận âm ỉ dâng lên, bản thân cô không có một chút riêng tư nào.