Tu Dữu luôn cho rằng bản thân có thể kiểm soát tất cả mọi thứ nhưng chỉ cần liên quan Tu Nguyệt, tất thảy đều hóa thành tro tàn.
Anh biết đối với người chẳng tốt lành như anh, người mà luôn kiêu ngạo xem thường mọi thứ cũng tự cho bản thân hoàn hảo nhất sẽ không hiểu cách yêu và cảm thông cho một người.
Anh chỉ có thể chiếm đoạt, hủy hoại và tàn phá.
Thứ cảm xúc cực đoan ấy vô tình sẽ làm Tu Nguyệt tổn thương.
“Hiện tại anh sẽ không làm gì em nhưng em hãy nhớ, tất cả mọi thứ của em đều thuộc về anh. Rạch một đường trên da thịt sau đó đổ hỗn hợp thuỷ ngân vào, thuỷ ngân sẽ đẩy da thịt trắng hồng lên tách với da. Nếu không muốn anh biến em thành tiêu bản, vậy thì tốt nhất đừng nghĩ cách trốn thoát.”
Bàn tay Tu Dữu vuốt ve gương mặt Tu Nguyệt cùng lời nói lạnh lẽo kia, Tu Nguyệt cảm giác có con rắn trườn qua người mình khiến cô khϊếp đảm đến mức mặt không còn giọt máu.
Nằm thở hổn hển vài giây, cuối cùng Tu Dữu cũng tháo vải lụa bịt mắt Tu Nguyệt ra, ánh sáng đến quá đột ngột khiến cô không kịp thích ứng.
Mất rất lâu, khi dần quen với ánh sáng, Tu Nguyệt mới có thể mở mắt ra nhìn.
Khi cô có thể nhìn rõ, Tu Dữu đã đứng lên đi ra ngoài, cô chỉ thấy được bóng lưng lạnh lùng của anh.
Tu Nguyệt khổ sở lau nước mắt nhưng không cách nào ngăn được thậm chí còn có cảm giác thấy bản thân rất nhơ nhuốc, giống như chú chuột cống bẩn thỉu bị người ta xua đuổi.
Không phải… mọi thứ chỉ là mơ.
“Ra đây.”
Tiếng gọi trầm thấp của Tu Dữu làm Tu Nguyệt bừng tỉnh nhận ra, tất cả đều là sự thật.
Hô hấp cô trở nên rối loạn, không thể chấp nhận sự thật khủng khϊếp này rằng cô bị anh cưỡng hôn.
Tu Nguyệt trèo xuống giường, loạng choạng đi ra ngoài phòng nghỉ, hai mắt đỏ hoe cùng hàng mi run run ánh nước, đôi môi đỏ sưng đến đáng thương.
Giống như ánh trăng trong đêm mưa bị mây sương che mất nhưng vẫn vũ mị yêu kiều hấp dẫn đến mê người.
Tu Nguyệt nhìn Tu Dữu rất lâu nhưng gương mặt anh tuấn ấy vẫn khoác lên sự lạnh lùng điềm tĩnh cố hữu, giống như những gì trải qua đều chỉ là mơ, nhìn anh không giống người vừa hôn cô xong.
Rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Xem cô là gì?
Hai tay Tu Nguyệt vò vào nhau, mâu thuẫn trong lòng không ngừng cào xé trái tim mong manh yếu ớt của mình.
Dù sao cô vẫn cảm thấy việc này rất sai trái và có lỗi.
Tu Dữu bình tĩnh nối máy ra ngoài: “Đưa tiểu thư về.”
Rất nhanh Chử Hiên đã mở cửa đi vào, ngỡ rằng trời quang mây tạnh nào ngờ lúc đặt chân vào đã cảm nhận khí tức áp bức lạnh lẽo cùng bầu không khí ngột ngạt.
Anh ta khựng lại, cố gắng nở nụ cười nghề nghiệp thường ngày.
“Ai gọi em đến? Tự mình trút đi.” Tu Dữu nói cũng không ngẩng đầu lên chăm chăm vào tài liệu trước mặt
Chử Hiên nuốt nước bọt, ngó qua mới thấy dáng vẻ chật vật của Tu Nguyệt.
Gương mặt đẫm lệ tái nhợt, cả người vẫn còn run rẩy, môi cô mím thành đường ngang, ánh mắt ủy khuất nhìn chăm chăm Tu Dữu.
Anh ta hoảng loạn, không lẽ thiếu gia trong này đánh tiểu thư trút giận?
Tu Nguyệt rất ấm ức, người cô muốn trút lên là Tu Dữu nhưng nhìn xem, ngay lúc này, vừa rồi hành động của anh làm ra, anh chẳng có chút áy náy hay giải thích nào thoả đáng.
Còn cô thì lại bị bủa vây trong thứ gọi là luân thường đạo lý.
Rất đau khổ, bi ai.
Càng nghĩ lòng cô như bị nghẹn lại, nước mắt khó lắm mới ngăn được lại trào ra.
Tu Dữu thấy sự yên tĩnh kia khẽ ngẩng nhìn, thấy nước mắt ứa đầy hốc mắt của Tu Nguyệt với vẻ ảm đạm bi thương cũng hiểu cô đang đấu tranh trong lòng.
Điều này làm anh thấy phiền phức, rất muốn loại bỏ những suy nghĩ lung tung kia của cô.
Anh đã quyết định đi đến bước này, chắc chắn đã nghĩ đến hậu quả nhưng so với việc để cô thoát khỏi vòng tay mình, anh thà ngọc nát còn hơn ngói lành.
Anh nghiêng đầu hỏi: “Không muốn? Bày ra vẻ ấm ức cho ai xem?”
Tu Nguyệt… cô thật sự không muốn nhịn nữa.
Người sai là anh nhưng giống như chỉ có cô là làm loạn.
“Tiểu thư, để tôi đưa cô về.”
Chử Hiên cho rằng hai người đã hoà giải nào ngờ còn căng thẳng thêm, anh ta vội vàng lên tiếng giải vây.
Tu Nguyệt muốn hỏi Tu Dữu, anh có thấy sai trái, thấy có lỗi không?
Ít ra anh nên hiểu hiện tại cô vẫn là em gái anh trên danh nghĩa, anh nên nghĩ đến cảm nhận của cô, giữa bọn họ vốn dĩ không thể phát sinh chuyện này.
Anh tổn thương cô nhưng anh chẳng hề áy náy, thậm chí anh còn làm như chẳng có gì, thái độ ngông cuồng, tự đại, cao cao tại thượng ấy khiến cô rất ghét.
“Em ghét anh.”
Tu Nguyệt giận dữ hét lên sau đó tức giận chạy ra khỏi phòng giám đốc.
Chử Hiên há hốc mồm không kịp suy nghĩ liền đuổi theo Tu Nguyệt, bởi vì anh ta sợ ở lại sẽ bị Tu Dữu hành không ra dáng người.
Tu Dữu tựa lưng vào ghế, ánh mắt u trầm xẹt qua tia sáng, khúc mắc của Tu Nguyệt là đạo đức, vậy thì anh sẽ giúp cô giải quyết.
Suy cho cùng, cô cũng sẽ tổn thương chỉ là vì nguyên nhân nào.
Tu Dữu không muốn điều đó xảy ra nhưng bắt buộc phải vạch trần, nếu không, cô chắc chắn bài xích với anh mà anh đã không thể ngăn bản thân được nữa.