Giống như ánh trăng rơi xuống dòng nước, vỡ tan mà vẫn lấp lánh.
~
Rất nhiều đêm Tu Dữu đều mơ thấy Tu Nguyệt.
Giống như một cơn ác mộng bám riết anh, tỉnh rồi lại mơ thấy.
Mỗi lần như thế, anh lại cảm giác bản thân đang rơi vào tơ nhện, bị quấn đến không cách nào thoát ra, càng ngày càng bị siết chặt.
Anh đã thử giao tiếp với vài cô gái, đều là đối tác hoặc con gái của bọn họ nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến anh thấy buồn nôn.
Nhưng khi người đó là Tu Nguyệt, nội tâm anh liền kích động.
Anh muốn ôm cô, hôn cô, làʍ t̠ìиɦ cuồng nhiệt.
Đã hôn rồi, đối với anh sẽ không bao giờ đủ.
Hai tay Tu Dữu ghì chặt Tu Nguyệt dưới thân, đầu lưỡi tham lam quấn lấy chiếc lưỡi thơm ngọt của cô.
Hơi thở của cô đều bị anh tước đoạt, âm thanh phát ra nức nở như tiếng mèo kêu.
Cả gương mặt cô phiếm hồng vì thiếu dưỡng khí, đôi mắt tuy bị vải lụa che lại nhưng đã ướt một mảng vì nước mắt.
Cô khóc bởi vì cô sợ, chính anh cũng sợ bản thân không kiềm chế được mà trở thành một con thú mất nhân tính chỉ làm theo bản năng của du͙© vọиɠ.
Nhưng… anh không kiềm được nữa.
Khoảnh khắc cô hỏi về “chị dâu”, trong đầu Tu Dữu chỉ có một ý niệm, biến Tu Nguyệt thành tiêu bản, như vậy có thể hằng ngày nhìn thấy cô, chạm vào cô khiến cô ngoan ngoãn nghe lời.
Sau đó anh khống chế cảm xúc tiêu cực kia, vùi đầu vào công việc cũng không có tác dụng.
Tu Dữu chợt thức tỉnh, anh nhớ đến câu Erik nói với Christine trong “The Phantom of the Opera.”
“You will be my living bride, or you will die!”*
*Em sẽ là cô dâu sống của anh, hoặc em sẽ chết!”
Nếu không thể có được em, không thể để em phá huỷ tôi vậy thì phải huỷ hoại em.
Tình cảm đã vượt qua mức khống chế nhưng ánh trăng trên cao khó mà vươn tới được, vậy thì chỉ còn một cách duy nhất là phải bẻ gãy nó, làm nó rơi xuống trong vòng tay anh, đem nó nhấn chìm nơi vực sâu để không còn bất kỳ ai nhìn thấy nữa.
Đoạt ánh trăng về tay anh.
Đúng rồi, đáng ra anh nên như thế.
“Ưm…”
Tu Nguyệt khó khăn hít thở, cô gần như mềm nhũn trong vòng tay Tu Dữu, vừa muốn ngăn anh lại đã bị hôn ngấu nghiến đến mức cô nghĩ cô sẽ chết vì không thở nổi.
Đầu óc Tu Nguyệt hoàn toàn rỗng tuếch, cô vẫn không hiểu tại sao Tu Dữu hôn cô, xét về mặt đạo đức, đó là trái với lý lẽ luân thường.
Cho nên trong lòng Tu Nguyệt xốc lên cảm xúc đau lòng, tội lỗi nhưng cô biết rõ Tu Dữu không phải người có thể làm ra hành động “phản” đạo đức.
Nhưng rõ ràng bọn họ là anh em, nếu để người ngoài biết được sẽ phỉ nhổ thế nào.
“Em… hức ~ thở… cho em thở…”
Tu Nguyệt nức nở cố gắng mở miệng, nụ hôn của anh quá sâu, quá mãnh liệt, dồn ép cô không có đường lui.
Nghe được tiếng van xin yếu ớt kia, đôi mắt đỏ ngầu của Tu Dữu dần dịu xuống, anh mυ"ŧ lấy môi cô quyến luyến một lúc mới chịu nhả ra.
Đôi môi xinh đẹp có dấu hiệu sưng tấy lên thậm chí còn kéo theo những sợi chỉ bạc lấp lánh gợϊ ȶìиᏂ.
Quyến rũ đến mức Tu Dữu chỉ muốn hung hăng tiếp tục hôn, gặm, cắn nó.
Anh duỗi tay miết lấy cánh môi đỏ của cô, hơi thở dồn dập, trên trán có mồ hôi.
Tu Nguyệt mất một lúc mới bình tĩnh được, cô mang theo giọng khàn khàn vì bị nhiễm loạn, cơ hồ nói: “Anh hai… sao… sao lại… thế được?”
“Hiện tại anh rất tỉnh táo. Anh sẽ không biếи ŧɦái đến mức hôn em gái của mình, người anh hôn là em.”
Điều này muốn nói cho Tu Nguyệt biết, Tu Dữu biết bản thân mình đang làm gì.
Tu Nguyệt càng thêm nức nở, cô lắc đầu, hai tay quờ quạng túm lấy áo Tu Dữu khiến chúng trở nên nhăn nhúm, trong lòng đau đến tan nát.
“Không thể…”
Cho dù thế nào cô vẫn là em gái anh, hơn nữa tình cảm này vốn đã sai.
“Không thể? Ai quy định?” Tu Dữu giống như nghe được trò hề hước hỏi
Tu Nguyệt luôn biết bản tính Tu Dữu vốn kiêu ngạo, không xem ai ra gì nhưng chuyện này quá đột ngột khiến cô khó lòng chấp nhận những việc đang diễn ra.
Đây thuộc về đạo đức, bắt cô chấp nhận ngay sẽ rất khó.
“Anh hai…” giọng cô yếu ớt gần như chẳng thể nói được nữa
“Gọi anh hai mãi, em thật sự xem anh là anh ruột của em sao? Hửm?”
“Em… không phải…” Tu Nguyệt lắc đầu, ra sức chối bỏ
“Không phải em lấy lòng anh vì bản thân không phải con ruột của ba mẹ, bây giờ sao lại quên mất rồi?”
Đại não Tu Nguyệt như bị đánh sập, cô không kiềm được rơi lệ, giống như bị Tu Dữu tàn nhẫn dùng dao khoét sâu vào nỗi đau mà cô luôn muốn trốn tránh.
Cô từng muốn quên đi nhưng không thể phủ nhận sự thật tàn nhẫn kia.
Phải, cô đã sớm biết bản thân không phải con ruột của ba mẹ.
Trong khi ai cũng tài giỏi, cũng có cùng thói quen, sở thích chỉ có cô khác biệt, cô đã nghi ngờ.
Cho đến năm mười bốn tuổi, mọi sự thật cuối cùng cũng vỡ lẽ mà khi đó người cho cô biết là Tu Dữu.
Trước đó cô đã sợ anh, sau này càng sợ anh hơn.
Cô tham lam hơi ấm của ba mẹ, tham lam cảm giác có một gia đình, cô sợ bản thân bị bỏ rơi, cô chẳng còn ai cả, cô chỉ có thể cố gắng lấy lòng từng người một, đặc biệt là anh.
Lúc anh ra nước ngoài du học, cô mới dễ thở hơn nhưng mỗi khi anh về, cô đều nơm nớp bất an, tựa như nàng lọ lem cố gắng giành lấy vị trí công chúa vốn không phải của mình làm cô không ngừng đấu tranh giành giật.