Tu Dữu buông bút, ngón tay thon dài gõ nhịp lên mặt bàn, âm thanh khẽ khàng nhưng lại khiến tim Tu Nguyệt run rẩy.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh dừng trên gương mặt thanh lệ cúi thấp kia, ánh nhìn vừa lạnh vừa nóng như muốn giam cầm cô trong tầm mắt.
“Biết sai rồi?”
Tu Nguyệt ngước nhìn anh, khẽ đáp: “Dạ.”
Đương nhiên đó là dối lòng, cô không thấy cô sai.
“Qua đây.”
Tu Nguyệt mím chặt môi, cẩn thận bước từng bước đến trước bàn làm việc.
Tu Dữu ngồi ngả ra ghế, một tay chống cằm, một tay gõ nhịp xuống mặt bàn.
Khi Tu Nguyệt đứng lại, giọng anh chậm rãi vang lên: “Ngẩng đầu lên.”
Tu Nguyệt nghe lệnh, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt trong veo run rẩy, ánh sáng lấp lánh như muốn tan vào đáy mắt anh.
Tu Dữu nhìn thẳng vào gương mặt ấy, trầm mặc trong giây lát.
Vết rách ở môi cô đã lành, chứng tỏ có thể hôn được rồi.
“Vào phòng.”
“Dạ? Nhưng vết thương ở cổ đã lành rồi.”
Tu Nguyệt cứ nghĩ Tu Dữu muốn bôi thuốc giúp cô liền vội nói.
Nhưng Tu Dữu không phải bôi thuốc, anh nghiêng đầu lạnh nhạt nói: “Vào đó nằm.”
Hai tay Tu Nguyệt nắm chặt, ấm ức trước mệnh lệnh ngang ngược của anh, trong mắt cô, anh lúc nào cũng luôn thích ra lệnh như thế.
Cô bất mãn xoay người đi vào phòng nghỉ, thái độ bướng bỉnh đó hoàn toàn lọt vào mắt Tu Dữu.
Tu Dữu đứng lên, anh đưa tay nới lỏng cà vạt, ánh mắt u trầm đầy nguy hiểm giống như một con sư tử đã sẵn sàng đi săn.
Lúc Tu Dữu vào phòng nghỉ đã thấy Tu Nguyệt nằm trên giường, ánh mắt long lanh trong trẻo nhìn anh còn có chút ai oán không phục.
Anh hừ một tiếng leo lên giường sau đó duỗi tay cởi chiếc khăn trên cổ cô.
Vết cắn mờ nhạt trên cần cổ trắng ngần của cô xuất hiện dưới đáy mắt anh khiến hầu kết Tu Dữu lăn lên lộn xuống.
Là ấn ký, dấu khắc do anh để lại.
Anh muốn toàn bộ cơ thể cô đều thuộc về anh, mỗi một tấc thịt đều lưu lại dấu vết của anh.
“Anh hai?”
Tu Nguyệt bất chợt kinh hãi trước hành động của Tu Dữu, hiện tại anh đang đè trên người cô, tư thế này cực kỳ mờ ám.
Hô hấp Tu Nguyệt khựng lại, cô tròn mắt nhìn Tu Dữu đến mức không dám chớp mắt.
Ngược lại, Tu Dữu chỉ lạnh nhạt nhìn cô, ánh mắt sâu hoắc như khoá chặt lấy bất kì cử động của cô khiến cô không thể nhúc nhích.
Khăn lụa nằm trong tay Tu Dữu lướt qua gương mặt cô khiến trong phút chốc cả người cô run rẩy một cách khó hiểu, cảm giác như bản thân đang sắp bị nuốt chửng.
Sau đó Tu Dữu dùng khăn lụa bịt mắt Tu Nguyệt lại khiến cô mất đi thị giác tạm thời, mọi thứ bỗng trở nên tối đen chỉ còn nghe thấy tiếng thở trầm nặng của anh.
Cô giật mình, toàn thân căng cứng, hai bàn tay luống cuống nắm lấy chăn bên dưới người để tìm thứ bấu víu vào.
“Anh hai…”
Khi bị che mắt lại, bóng tối chỉ là thứ duy nhất hiện hữu khiến Tu Nguyệt giống như một con thú nhỏ mắc kẹt chỉ có thể sợ hãi đề phòng ánh nhìn của kẻ săn mồi, không biết được bản thân sẽ bị bắt lấy nuốt chửng lúc nào.
Mọi giác quan bị khuếch đại đến cực hạn, Tu Nguyệt nghe rõ nhịp tim cuồng loạn của anh, hơi thở nóng rực phả lên môi, mùi hương gỗ lạnh bao trùm lấy cô đầy tính xâm lược nguy ác.
“Anh hai… sao lại… á…”
Tu Dữu ghì chặt người Tu Nguyệt xuống giường khiến cô bất ngờ kêu lên, hành động đột ngột kia khiến cô hoảng sợ.
Giọng cô run rẩy nghe như sắp khóc: “Anh hai… em sai rồi… anh hai… em sợ…”
Cảm giác đáng sợ đêm hôm đó quay về khiến đầu óc Tu Nguyệt căng ra, cô quẫy đạp muốn thoát nhưng người đàn ông đè trên người cô giống như pho tượng không thể lung lay.
Nước mắt sợ hãi của cô không khống chế được nữa mà rơi ra, không lẽ anh sẽ cắn cô nữa?
Nhưng anh không uống say, sao lại trở nên như thế?
Tu Dữu vươn tay vuốt dọc gò má Tu Nguyệt liền cảm nhận người con gái dưới thân không ngừng run lên, làn da cô mềm mịn, ấm áp so với ngón tay lạnh lẽo của anh như băng đang cố dung hoà vào lửa.
“Anh hai… anh hai…”
Tu Nguyệt nức nở gọi nhưng càng như thế càng khiến lý trí Tu Dữu đứt phăng.
Anh biết, anh lại sắp mất kiểm soát.
Nếu Tu Nguyệt nhìn thấy sẽ thấy đáy mắt Tu Dữu đỏ ngầu, vẻ bình tĩnh điềm đạm lạnh lùng thường ngày đều biến mất chỉ còn một con thú dữ khao khát muốn nuốt chửng con mồi.
“Anh hai… đừng… đừng cắn em…”
Tu Nguyệt oà khóc, cô ra sức giãy giụa nhưng chẳng cách nào thoát ra được, sự bất lực tuyệt vọng làm mọi thứ trong cô sụp đổ.
Cho đến khi, hơi thở nóng rẫy phả lên cánh môi cô sau đó một thứ vừa mềm vừa lạnh chiếm lấy môi cô, cô hoàn toàn ngây ngốc, cái gì cũng không hiểu.
Đây là, đây là?
Có phải là hôn?
“A…”
Tu Nguyệt kêu lên một tiếng, cô hoảng loạn nhưng không thể bật ra chữ nào ngoài tiếng kêu vụn vỡ.
Đầu lưỡi của người đàn ông chui vào khoang miệng thơm ngọt của cô quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương ngọt mềm trúc trắc, triền miên.
Hơi thở Tu Nguyệt đứt quãng, tiếng kêu cũng yếu ớt chỉ có thể phát ra vài tiếng nhỏ nhặt, thậm chí bị hôn đến không thở nổi.
Cả người cô mềm oặt trong lòng anh, hơi thở nóng rực của người đàn ông phủ kín mang theo du͙© vọиɠ không che giấu, từng chút một đốt cháy lý trí của cô.
Tu Dữu tham lam như một kẻ bị nghiện, quấn quýt lấy môi lưỡi cô, càng lúc càng sâu càng mãnh liệt tựa như trút hết tất cả những kìm nén suốt thời gian qua.
Chính là nó.
Thứ khiến anh mất lý trí, khao khát suốt thời gian qua.
Không đủ, không đủ.
Anh muốn hơn, hơn thế nữa.