Tu Dữu lớn hơn Tu Nguyệt bốn tuổi, tính cách hai người lại cách biệt như trời và đất.
Anh ít nói đến mức gần như trầm mặc, trong trí nhớ của Tu Nguyệt, từ khi cô biết mở miệng gọi người, học cách cười nói với anh thì chưa từng có một lần Tu Dữu phản hồi tử tế.
Ngay cả đối với cha mẹ, anh cũng hiếm khi mở lời.
Nhiều lần, ba cô Tu Nghiêu giận đến đỏ mặt, quát mắng anh ngay tại bàn ăn, thế nhưng Tu Dữu chỉ thản nhiên lấy khăn lau khóe miệng, không nhanh không chậm đứng dậy rời đi.
Khi ấy, Tu Nguyệt từng nghĩ có lẽ anh không thích nói chuyện, về sau mới biết hóa ra trong quá khứ mẹ cô từng có một quãng thời gian dài không thể cất tiếng.
Có lẽ, Tu Dữu đã bị ảnh hưởng từ đó.
Kỳ lạ thay, Tu Nguyệt lại không hề như thế mà trái lại, cô nói nhiều hơn như muốn thay anh lấp đầy khoảng trống ấy khiến cha mẹ an lòng.
Điện thoại bất chợt thông báo tin nhắn mới.
Tu Nguyệt nhìn xuống, trên màn hình chỉ hiện vỏn vẹn vài chữ: [Hai ngày sau ra sân bay.]
Tay cô run lên, tim như lỡ một nhịp, không cần lưu tên chỉ cần một dòng chữ ngắn gọn kia, cô đã biết rõ đối phương là ai.
Hai ngày? Nhưng chẳng phải mẹ đã nói cuối tuần anh mới về sao?
Tu Nguyệt cuống quýt nhắn lại: [Anh hai, hai ngày sau em có việc bận.]
Vừa ấn gửi, cô lập tức hối hận, trong đầu đã mường tượng ra sắc mặt lạnh nhạt của Tu Dữu khi đọc tin.
Quả nhiên, tin nhắn nhanh chóng hiện ra: [Việc gì?]
Ngón tay Tu Nguyệt run rẩy, cô cắn môi rồi gõ chậm rãi: [Em phải đi cùng bạn xem trường đại học.]
Tu Dữu: [Trường nào?]
Tu Nguyệt: [Trường năng khiếu XX ở thành phố X.]
Tin nhắn gửi đi, màn hình im bặt.
Tu Nguyệt căng thẳng nhìn chằm chằm, một phút, hai phút đến mười phút vẫn không thấy phản hồi.
Cứ nghĩ Tu Dữu như thế cho qua, Tu Nguyệt nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Cho đến khi Diêu Uyển gọi cho cô.
Một cổ bất an ập đến mà Tu Nguyệt không giải thích rõ tại sao có, cô nghe máy chỉ nghe được giọng nói hốt hoảng của Diêu Uyển.
[Nguyệt Nhi, cậu xem tin chưa?]
Làm ơn…
Tu Nguyệt run rẩy hỏi: “Là gì thế?”
Diêu Uyển vội đáp: [Xe khách, máy bay, tàu lửa đi từ thành phố Z đến thành phố X đều tạm ngưng hoạt động trong hai ngày tới. Ngay cả đi xe riêng cũng phải qua kiểm tra gắt gao, căn bản không thể ra ngoài.]
Tu Nguyệt cứng người, mặt mày tái nhợt.
Xong cô rồi, xong cô rồi, cô lại chọc giận Tu Dữu rồi.
[Nguyệt Nhi, với thế lực nhà cậu, hai ngày sau chúng ta vẫn đi đến thành phố X được chứ?]
Trong lòng Tu Nguyệt dâng lên nỗi sợ hãi khó nói thành lời, bàn tay cầm điện thoại lạnh toát mồ hôi, cô cắn răng đáp: “Không thể đi được.”
[Tại sao?]
“Vì người ra lệnh đó… là anh tớ.”
~
Tu Nguyệt cùng Tu Dữu dường như không giống nhau một chút nào, từ ngoại hình, tính cách đến sở thích.
Tu Dữu thừa hưởng tám phần cứng cỏi của ba, thêm hai phần tinh tế nhu hòa từ mẹ, dung mạo giống như kiệt tác được tạo hóa tỉ mỉ khắc họa, không tìm thấy khuyết điểm.
Ánh mắt anh lạnh nhạt, môi mỏng bạc tình, khí chất bẩm sinh cao ngạo khiến bất cứ ai đối diện cũng cảm thấy bản thân trở nên nhỏ bé.
“Tiểu thư.”
Tu Nguyệt giật mình khi nghe tiếng gọi.
Cô ngẩng đầu thấy Chử Hiên đang đứng trước mặt, dáng vẻ cung kính mà trầm ổn.
“Thiếu gia đang đợi tiểu thư trong xe.”
Tu Nguyệt thoáng ngẩn người, theo ánh mắt anh ta nhìn về chiếc Maserati đen đỗ cách đó không xa.
Mặc dù không thấy rõ bên trong nhưng cô vẫn có cảm giác nơi ấy đang có một ánh nhìn lạnh lẽo xuyên thấu khiến lưng cô bỗng chốc lạnh buốt.
“Anh ấy đã xuống máy bay rồi sao?”
“Thiếu gia đã đợi tiểu thư từ một tiếng trước.”
Trái tim Tu Nguyệt như rơi xuống đáy vực, vội vàng giải thích: “Anh ấy nói tám giờ nên tôi…”
“Là chuyến bay sớm, tiểu thư không có lỗi, chỉ là một lát, người không nên chọc ngài ấy.”
Chử Hiên có lòng tốt nhắc nhở, anh ta đã đi theo Tu Dữu từ lâu, tính cách cũng hiểu rõ, Tu Dữu rất ít nói cho nên người đi theo anh cũng tự nắm bắt được ý muốn của anh.
Tu Nguyệt chậm rãi cảm ơn sau đó tiến về chiếc xe.
Khi cánh cửa mở ra, hình ảnh người đàn ông ngồi bên trong hiện lên trong tầm mắt.
Bộ vest đen ôm gọn bờ vai rộng, đường nét gương mặt anh tuấn như điêu khắc, ánh sáng ngoài cửa sổ lướt qua gò má lạnh lẽo càng làm khí thế anh thêm uy nghiêm, chỉ là đôi mắt đang khép hờ kia cũng đủ khiến người khác cảm nhận áp lực vô hình.
“Anh hai.”
Tu Nguyệt gọi khẽ, hai tay nắm chặt vạt váy ngồi vào ghế sau cạnh Tu Dữu.
Lúc này cô mới nhìn rõ, Tu Dữu đã hoàn toàn khác, không chỉ trưởng thành hơn, chín chắn hơn mà còn mang theo khí thế khiến người khác không thể kháng cự.
Bốn năm qua Tu Dữu du học ở nước ngoài, anh vừa học vừa tham gia công việc của Tu Thị, thời gian về nước rất ít đừng nói là Tây Phủ, một năm có khi về chưa được ba lần nhưng lần nào anh về đều buộc Tu Nguyệt đến sân bay đón.
Cảm giác bức bách khiến Tu Nguyệt trở nên sợ hãi trong tiềm thức.
Thấy Tu Dữu không phản ứng, Tu Nguyệt nuốt nước bọt, dè dặt nói: “Anh hai, xin lỗi đã để anh đợi.”
Tu Dữu chẳng buồn nhấc mí mắt càng khiến Tu Nguyệt căng thẳng, tim cô đập mạnh đến mức sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Cô cắn môi, lại thử bắt chuyện: “Anh hai, anh đã ăn gì chưa? Hay chúng ta về Tây Phủ, mẹ sẽ rất vui khi thấy anh trở về.”
Cuối cùng đôi mắt đen u trầm của Tu Dữu cũng mở ra, chỉ là ánh mắt vừa quét qua cô cũng đủ khiến Tu Nguyệt run lên, cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Khí thế đàn áp quá lớn, mặc dù là anh em nhưng Tu Nguyệt cứ có cảm giác sẽ bị Tu Dữu bóp chết bất cứ lúc nào.
“Mẹ chưa biết.”
Giọng nói Tu Dữu phát ra rất nhẹ nhàng, âm thanh trầm thấp, lạnh lẽo nhưng quyến luyến như rượu ủ lâu năm đủ khiến người ta vừa say mê vừa khϊếp sợ.
Tu Nguyệt luôn biết giọng Tu Dữu hay nhưng mà anh lại rất kiệm lời.
Tu Nguyệt khẽ thở gấp: “Vậy để em nói với mẹ, mẹ chắc chắn sẽ vui lắm.”
“Không cần.”
Tu Nguyệt lúng túng, tay đan vào nhau đến trắng bệch.
Mẹ nói Tu Dữu cuối tuần về nhưng hôm nay mới giữa tuần, anh về sớm vậy mà anh cũng không nói cho ba hay mẹ biết lại chỉ cho cô ra đón.
“Dạ? Vậy… vậy phải làm sao?”
Tu Dữu lại im lặng mà anh im lặng như thế càng làm lòng Tu Nguyệt rối loạn.
Chử Hiên âm thầm khởi động xe, bên cạnh Chử Hiên còn có Trương Huấn, cả hai là hai người trợ lý của Tu Dữu.
Hai người họ đặc biệt không dám nhiều lời hay nhìn lung tung, chỉ là thiếu gia của bọn họ trước nay nói chuyện nhiều nhất cũng chỉ có tiểu thư mà còn mỗi lần về nước sẽ để cô đến đón, bọn họ cho rằng là tình cảm anh em của hai người rất đặc biệt.