Ba ngày nay Tu Dữu đều ở lại Tu Thị không về Bạc Phủ, Tu Dữu trút không được lên người Tu Nguyệt nên đem tất cả con cá ở Tu Thị ra quăng lên thớt để anh chém.
Trong phòng giám đốc, Chử Hiên và Trương Huấn đứng đối diện bàn làm việc nhìn nhau mà không ai dám mở miệng.
Tu Dữu quay lưng về phía họ, nhìn ra ngoài qua khung cửa kính sát sàn, nơi toàn cảnh thành phố Z trải dài dưới chân.
Ánh sáng phản chiếu lên mặt kính nhưng không soi nổi gương mặt anh chỉ có hàn khí lan ra từ thân hình cao lớn ấy khiến không khí trong phòng trầm xuống, lạnh đến rùng mình.
Tu Dữu hiếm khi hút thuốc nhưng bây giờ trên tay anh lại là điếu thuốc cháy dở chỉ chi tiết ấy cũng đủ để nhận ra tâm trạng anh đang tồi tệ đến mức nào.
Hơn hết ba ngày qua ở Tu Thị như trải qua cực hình, lịch họp dày đặc, dự án và hợp đồng chồng chất khiến mọi nhân viên như bị vắt kiệt sức lực.
Ánh lửa đỏ ở đầu điếu thuốc lập lòe, tro tàn rơi xuống sàn để lại một vệt xám nhạt.
Cuối cùng, sau một khoảng trầm mặc, Tu Dữu xoay ghế, nghiêng đầu nhìn hai người trước mặt.
“Chuẩn bị họp.”
Chử Hiên lẫn Trương Huấn khổ sở đáp một tiếng sau đó lui ra ngoài để thông báo cuộc họp thứ ba trong ngày.
Tu Dữu nhắm mắt, hơi thở dần ổn định hơn, ba ngày qua anh càng khống chế thì mọi thứ càng trượt khỏi tầm kiểm soát.
Công việc có thể làm tê liệt cơ thể nhưng không thể gϊếŧ chết cơn khát đang ăn mòn tâm trí khát khao độc chiếm Tu Nguyệt.
Hình bóng cô, mùi hương cô, tiếng nói cô… tất cả trở thành sợi dây vô hình siết chặt, càng vùng vẫy anh càng thấy mình chìm sâu hơn.
Cảm xúc ấy khuếch đại đến mức chỉ cần một ngày không nhìn thấy cô, anh đã có cảm giác như bị rút kiệt hơi thở, như thể mình sắp nổ tung.
Trong khoảnh khắc ấy, điều duy nhất anh muốn là kéo cô về bên mình, bất kể hủy hoại hay cướp đoạt, miễn là cô thuộc về anh hoàn toàn.
Đến lúc này, anh không thể tự lừa dối bản thân, mọi thứ đã vượt xa những giới hạn ban đầu.
Nó là một thứ ám ảnh, một căn bệnh ăn sâu vào xương tủy.
Cô chính là bệnh cũng là thuốc của anh.
Người duy nhất khiến Tu Dữu đánh mất mọi kiểm soát là cô mà cũng chính cô lại là người duy nhất khiến anh có thể bình tĩnh trở lại.
“Ha…”
Tiếng cười chế giễu bật ra từ đôi môi kiêu bạc của Tu Dữu, anh phải thừa nhận rằng bản thân anh lại vì một người mà đánh mất chính mình.
Chỉ cần cô đứng trước mặt anh, mọi lý trí anh vất vả xây dựng suốt bao năm qua sẽ sụp đổ như một tòa thành cát.
Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, thứ khát vọng muốn kéo cô vào thế giới của anh, giữ lại, giấu đi đã trỗi dậy dữ dội hơn bao giờ hết.
~
Tu Nguyệt nhìn màn hình điện thoại hộp tin nhắn giữa cô và Tu Dữu, ba ngày rồi cô nhắn tin hay gọi điện anh đều không phản hồi.
Haiz…
Tu Nguyệt thở dài một tiếng, nặn ra nụ cười.
Đối diện cô, Chử Hiên cầm ly cà phê, hai mắt thâm quầng, dáng vẻ tiều tụy như cọng rau héo.
Trương Huấn thì chẳng khá hơn, thần sắc nhợt nhạt, cả người như mất hết sinh khí.
Người nào nhóm lửa thì người đó dập lửa, cái bờm con sư tử này chỉ có một người mới vuốt được cho nên bọn họ đã chủ động gọi Tu Nguyệt đến Tu Thị giải cứu những con cá nằm trên tấm thớt lớn của Tu Dữu.
“Tiểu thư, trông cậy vào người.”
Tu Nguyệt lại cười gượng, sau đó cả hai mở cửa phòng giám đốc giúp cô, cô hít ngụm khí tiến vào trong.
Từ nhỏ đến lớn, cô đã quen chủ động lấy lòng Tu Dữu, cho dù lần này không biết bản thân phạm lỗi gì nhưng cô đã nghe qua Trương Huấn kể về những ngày qua, quả thật rất áy náy nếu thật sự do cô mà ảnh hưởng mọi người chịu cơn giận của Tu Dữu.
Trong mắt Tu Nguyệt, Tu Dữu giống như một con sư tử kiêu ngạo, nguy hiểm mà khó chiều còn cô chỉ có thể run rẩy mà vuốt ve cái bờm uy nghiêm ấy.
Ánh sáng trong phòng chủ yếu đến từ bên ngoài phản chiếu từ tấm cửa kính sát sàn bao phủ xung quanh, Tu Nguyệt nhìn đến bàn làm việc.
Người đàn ông đang cúi đầu ghi chép gì đó, ánh sáng hắt lên gương mặt cương nghị, lạnh lùng của anh.
Góc cạnh sắc lạnh, đường nét hoàn mỹ, hàng mi dày rủ xuống che đi đáy mắt luôn lãnh đạm kia, hơn nữa lúc này sức hút khi tập trung toả ra từ người anh càng hấp dẫn đối phương.
Tu Dữu dường như nhận ra gì đó, mùi hương sữa thơm dịu nịnh mũi quen thuộc, anh ngẩng đầu, hàng mày khẽ nhếch khó trông thấy.
Trước mặt anh, Tu Nguyệt mặc chiếc váy màu xanh nhạt, vạt váy mềm mại rủ xuống, ôm lấy dáng người mảnh khảnh, cổ áo hơi rộng để lộ cần cổ trắng mịn, xương quai xanh tinh tế, trên cổ đeo một chiếc khăn lụa cùng màu.
Tu Dữu khẽ nheo mắt, ánh nhìn lướt qua đường nét mong manh ấy, đáy mắt càng thêm sâu thẳm.
Trong lòng Tu Dữu xốc lên cảm xúc độc chiếm mãnh liệt, muốn chiếm lấy cô.
Cô lại chủ động dâng đến trước khi anh tìm cô.
“Anh hai…”
Cô nhỏ giọng gọi anh, mềm mại như sợi tơ mảnh đủ làm đáy lòng anh kích động.
Thế là bên ngoài, Chử Hiên cùng Trương Huấn nhận được cuộc gọi từ phòng giám đốc, tạm hoãn cuộc họp.
Chỉ bốn chữ lại như cơn mưa rào rơi xuống vùng đất hạn hán khiến toàn bộ Tu Thị như tìm thấy sức sống trở lại.
Bọn họ liên tục cảm ơn vị cứu tinh nào đó đã đến giúp bọn họ.
Trong phòng tổng giám đốc.
Tu Dữu ngẩng đầu, tầm mắt u ám lặng lẽ phủ xuống dáng người nhỏ bé đang đứng trước mặt.
Tu Nguyệt cúi gằm, ngón tay xoắn lấy vạt áo, đôi chân vô thức cọ nhẹ vào nhau, trông chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ phạm lỗi đang dè dặt chờ phán quyết.
Khoảnh khắc ấy, sợi dây lý trí trong lòng Tu Dữu như khẽ lay động.