Chương 18: Anh hai, anh có người trong lòng chưa?

Bôi thuốc xong, Tu Dữu vẫn giữ ngón tay còn cố tình miết nhẹ lên cánh môi của Tu Nguyệt, giọng anh vẫn trầm ổn như cũ.

“Hạn chế ăn cay nóng. Nếu không… đôi môi này sẽ chẳng thể dùng trong một thời gian.”

Tu Nguyệt ngẩn ngơ, khuôn mặt đỏ bừng.

“Dạ? Em… em biết rồi ạ.”

Cô hoàn toàn không hiểu hàm ý trong lời anh nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Tu Dữu thu tay về, trong ánh mắt thâm trầm hiện ra tia sáng, anh hỏi: “Tối qua ngủ ngon không?”

“Dạ… ngon ạ. Gần đây cứ đến tối là em rất buồn ngủ.”

“Còn ở cổ?”

Nhìn băng trắng vẫn dán trên cổ cô khiến đáy mắt anh thoáng trầm xuống, đã mấy ngày rồi vẫn chưa lành lại.

Tu Nguyệt vội đáp: “Đỡ hơn rồi. Anh hai… sau này, anh hạn chế uống rượu được không? Em thì không sao… nhưng nếu chẳng may là người khác thì… sẽ không tốt đâu.”

Khóe mắt Tu Dữu khẽ nhếch, gương mặt tuấn mỹ giãn ra một chút.

Trong lòng anh bất giác dấy lên ý niệm khác thường.

Cô đang lo cho anh, không phải sợ hãi, không phải xa lánh mà là lo lắng thật sự.

Cô cũng không muốn anh lại gần người khác sao?

Nhưng nếu không phải Tu Nguyệt, làm gì còn ai có thể khiến anh mất khống chế đến mức đó?

Anh mắc chứng sạch sẽ, chỉ cần tiếp xúc quá gần với bất kỳ ai cũng cảm thấy chán ghét, thậm chí kinh tởm, chỉ riêng cô là ngoại lệ.

Đó là lí do anh ghét giao tiếp, nhìn thôi đã thấy chán ghét đừng nói là nói chuyện, va chạm.

Thấy Tu Dữu im lặng, Tu Nguyệt cúi đầu, ngỡ mình đã nói sai khiến anh không vui. Dù sao, chuyện của anh, cô vốn không có tư cách can thiệp.

“Anh hai, em…”

“Ừm.”

Tu Dữu đáp một tiếng, Tu Nguyệt vốn đang nói liền hoá ngốc.

Hôm nay anh hai hình như… đặc biệt dễ chịu?

Hay là tối qua anh mất ngủ, nên sáng nay đầu óc có chút vấn đề?

Dù sao, anh không bực bội, cô cũng thấy dễ thở hơn nhiều.

Tu Nguyệt thấy hôm nay tâm trạng Tu Dữu tốt như thế, cô vội nắm bắt cơ hội hỏi chuyện.

“Anh hai, anh có người trong lòng chưa? Nếu có, anh hai có thể giới thiệu cho em và ba mẹ được không?”

Sắc mặt vốn đang dịu lại của Tu Dữu, ngay lập tức chìm xuống vài tầng âm u, thậm chí hơi thở mang tính xâm lược của anh dần mang theo sự nguy hiểm khó lường.

Tu Nguyệt nuốt ực một cái, thôi xong rồi, lần này cô lại lỡ lời mất rồi.

Tu Dữu nghiêng đầu, giọng chậm rãi nhưng ẩn chứa khí thế bức người: “Em hỏi làm gì?”

Tu Nguyệt lúng túng cúi đầu, lí nhí đáp: “Dạ… em chỉ muốn biết chị dâu tương lai là ai thôi… mẹ cũng…”

“Không phải chuyện của em.”

Một câu lạnh băng của Tu Dữu khiến Tu Nguyệt lập tức rụt người lại, tim run lên từng hồi.

Cô không biết bản thân vừa phạm phải sai lầm lớn đến mức nào.

Trong suy nghĩ ngây ngô của Tu Nguyệt, anh trai mình chỉ là không thích người khác xen vào chuyện riêng, tính cách anh vốn thế.

Cô làm sao ngờ được, nơi vực sâu tối tăm trong đáy lòng Tu Dữu kia, tình cảm anh dành cho cô, từ lâu đã không còn thuần túy là tình anh em.

“Em… anh hai, em xin lỗi, anh hai đừng giận.”

Tu Nguyệt cho rằng Tu Dữu giận dữ là việc bản thân anh vốn không thích người khác quá rõ ràng mà cô còn hỏi vậy mới làm anh không vui.

Cô còn không hiểu tại sao Tu Dữu lại có ác cảm với xã hội loài người như vậy.

Tu Dữu rõ ràng bị Tu Nguyệt chọc giận, vốn tâm tình đang tốt giờ đây trở nên u ám, trên trán phủ tầng sương lạnh.

Thấy anh đứng dậy bỏ đi, Tu Nguyệt mới nhận ra lần này nghiêm trọng, mỗi khi Tu Dữu không vui, ít nhất còn nói một câu với cô, bây giờ không nói gì hết tức là tâm trạng đang tệ cực điểm.

“Anh hai…”

Mặc kệ cô gọi, anh vẫn không quay đầu.

Tu Nguyệt mím môi, tự trách bản thân, sao cô cứ chọc giận anh mãi thế?

Chử Hiên và Trương Huấn đang ngồi ngoài xe thấy Tu Dữu bước ra vội xuống xe mở cửa cho anh, nào ngờ thấy thiếu gia của mình sắc mặt tệ đến cực điểm thì không dám có một hành động khinh suất.

Gương mặt Tu Dữu hiện tại biểu thị chính là tuyệt đối đừng đến gần.

Vì thế sau khi lên xe, cả Trương Huấn và Chử Hiên đều im lặng không dám nói nửa lời, dùng toàn bộ kinh nghiệm lẫn sự chuyên nghiệp tích góp suốt mấy năm nay đi theo Tu Dữu mà làm.

Trong lòng bọn họ chỉ cầu mong, tiểu thư của bọn họ đừng có chọc thiếu gia giận nữa.

Rõ ràng khi Tu Nguyệt ở gần Tu Dữu, tần suất Tu Dữu nổi giận cũng nhiều hơn, mà mỗi lần như thế, bọn họ đều chật vật khổ sở vì sợ làm sai ý anh.

Sau khi đến Tu Thị, quả nhiên Tu Dữu cho mở cuộc hội nghị cấp cao còn bắt mọi người tìm thêm dự án khiến cả Tu Thị bây giờ bận tối mặt tối mũi.

Cứ thế liên tục ba ngày, Tu Thị rơi vào khủng hoảng tinh thần vì thiếu gia của bọn họ cứ mở hội nghị xuyên suốt thậm chí là dự án hợp đồng dày đến nổi không đếm xuể.

Mà Tu Dữu như một cỗ máy không biết mệt, gương mặt lúc nào cũng lạnh băng, dù có dự án lớn được ký kết cũng không bao giờ giãn gương mặt ra.

Khuôn mặt anh tuấn ấy cứ trầm mặt u ám mà hơn hết anh chẳng chịu mở lời quá ba câu, hài lòng thì phất tay một cái, không hài lòng thì phẩy tay hai cái.

May mà Chử Hiên cùng Trương Huấn đi theo Tu Dữu đủ lâu để hiểu ý anh chỉ là nếu cứ kéo dài như vậy, bọn họ không chịu nổi.