Sáng hôm sau, ánh dương vừa hé, từng sợi nắng mỏng manh xuyên qua rèm cửa, tan chảy bóng đêm còn sót lại trong căn phòng.
Ánh sáng ấm áp phủ lên gương mặt Tu Nguyệt, khiến làn da trắng ngần như được dát vàng.
Cô khẽ trở mình, đôi mi dài run nhẹ như cánh bướm đọng sương, hàng lông mày cong cong mang theo nét ngây thơ tĩnh lặng.
Trong giấc mơ, tựa hồ có chút bất an thoáng qua, đôi môi mím lại nhưng ngay lập tức trở về vẻ dịu dàng vốn có.
Đến khi Tu Nguyệt tỉnh dậy, tia nắng sớm đã rải khắp gian phòng, hương hoa nhài thoang thoảng len lỏi trong không khí, đôi mắt trong veo còn vương hơi mơ màng.
Từ đôi môi, một cảm giác tê buốt mơ hồ truyền đến, Tu Nguyệt đưa tay khẽ chạm, đầu ngón tay run rẩy lướt qua làn môi mềm, một nỗi ngờ vực cùng hoảng loạn bỗng chốc dâng lên.
Cô lảo đảo bước xuống giường đến khi soi mình trong gương mới phát hiện trên cánh môi hồng nhạt vương lại một vết rách nhỏ.
Dưới ánh sáng buổi sớm, dấu vết ấy càng thêm rõ ràng, đỏ thẫm mà mờ ám.
Trong đầu Tu Nguyệt vẫn không hiểu nổi, cô chỉ ngủ một đêm sao môi lại bị rách thế này, sờ qua còn rất đau như bị kim châm.
Tu Nguyệt thở dài một tiếng, tự an ủi bản thân, có lẽ trong lúc ngủ mơ hồ vô tình cắn trúng môi, hoặc chẳng may bị côn trùng nào đó đêm qua len vào cắn phải.
Sau khi thay đồ xong, Tu Nguyệt chậm rãi bước xuống nhà, dáng vẻ cô vẫn còn thất tha thất thểu, đôi mắt chưa hoàn toàn tỉnh ngủ.
Tu Nguyệt mở tủ lấy một chiếc cốc, tay mảnh khảnh rót đầy nước đưa lên môi uống từng ngụm nhỏ.
Nước mát lạnh chạm vào vết thương khiến cô khẽ cau mày, hơi thở cũng nặng thêm một nhịp.
Tu Dữu ngồi trong phòng khách, ngón tay thon dài đang cầm một tờ giấy còn chưa xem xong, ánh mắt thâm trầm xuyên qua khoảng cách rơi lên dáng người nhỏ bé vừa xuống nhà đang lặng lẽ uống nước trong bếp.
Trông cô chẳng khác nào một đứa trẻ vừa ngủ dậy còn lười biếng, mái tóc đen mềm rối tung vài sợi, gương mặt thanh lệ lại mang theo chút ngơ ngác, mơ hồ.
Vẻ vụng về ấy không hề khiến cô mất đi khí chất, trái lại càng khiến người ta muốn tiến lại gần, ôm vào lòng mà xoa dịu.
Tu Nguyệt đặt ly nước xuống bàn, trong lúc xoay người vô tình bắt gặp ánh mắt sâu thẳm từ phòng khách truyền tới.
Cô giật mình, bàn tay khựng lại giữa không trung.
Đôi mắt trong veo tròn xoe, rõ ràng không ngờ Tu Dữu giờ này vẫn còn ở nhà. Trong suy nghĩ của cô, vào lúc này hẳn anh đã rời đi từ sớm, bận rộn với công việc ở Tu Thị, sẽ không thể nào nhàn nhã ngồi ở nơi đó.
Ánh sáng buổi sớm rơi nghiêng qua khung cửa, vẽ một vòng sáng mờ nhạt quanh người đàn ông.
Anh tựa như ẩn mình trong bóng tối và ánh sáng giao nhau, lặng yên không nói chỉ dùng ánh mắt sâu đến mức khó dò mà nhìn cô.
Cô khẽ cất giọng ngập ngừng: “Anh… anh hai chưa đi sao?”
Tu Dữu đặt tờ giấy trong tay xuống bàn, động tác tưởng chừng nhàn nhã nhưng lại mang theo một sức ép vô hình.
Ánh mắt anh khẽ quét sang Chử Hiên và Trương Huấn, chỉ một thoáng đối diện cũng đủ khiến sống lưng hai người lạnh buốt.
Sát khí ẩn giấu nơi đáy mắt Tu Dữu như lưỡi dao sắc bén quét ngang khiến cả hai không dám thở mạnh chỉ có thể lúng túng thu tầm mắt của mình lại.
Hai người thức thời rời đi, từng bước chân cũng vội vàng hơn thường lệ như thể chậm thêm một giây nữa thôi sẽ bị ánh mắt kia nuốt chửng.
Trong lòng hai người nghi hoặc khó nói thành lời, rõ ràng là anh em, vậy mà ánh nhìn Tu Dữu dành cho Tu Nguyệt lại không giống như tình thân bình thường.
Nó quá sâu, quá mãnh liệt như một thứ chiếm hữu ngầm.
Tu Dữu trầm giọng mở lời: “Hôm nay không cần đến công ty.”
Tu Nguyệt thoáng ngẩn người khẽ à một tiếng rồi dè dặt nói: “Vậy em không phiền anh hai nữa.”
Tu Nguyệt còn chưa đi được hai bước, bên tai đã nghe mệnh lệnh từ phía Tu Dữu.
“Lại đây.”
Chỉ hai chữ thôi, cũng đủ khiến Tu Nguyệt không dám động đậy thêm.
Tu Nguyệt chầm chậm tiến về phía Tu Dữu, ánh mắt u trầm của Tu Dữu dán chặt lên người cô khiến sống lưng lạnh toát, cô căng thẳng đến mức chỉ dám cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.
Ánh nhìn của Tu Dữu rơi xuống đôi môi mềm của cô, nơi vệt đỏ ửng mơ hồ hiện ra, có dấu hiệu rách nứt còn sưng tấy.
Đêm qua anh đã quá mạnh bạo, dù sao đó cũng là nụ hôn đầu lại là kìm nén suốt hơn hai mươi năm, kích động là điều không tránh khỏi.
Anh đứng dậy, bước đến chiếc tủ thuốc nhỏ treo trên tường, rút ra một tuýp thuốc rồi quay về bên sô pha.
Tu Nguyệt ngồi yên, không hiểu anh định làm gì, đến khi thấy anh nặn một ít thuốc ra đầu ngón tay rồi nhìn mình bằng ánh mắt ra lệnh, tim cô khựng lại.
“Há miệng.”
Tu Nguyệt ngẩng phắt lên, giật mình vội nói: “Em… em không sao. Có lẽ em cắn trúng hoặc… hoặc bị côn trùng cắn thôi.”
Ngón tay Tu Dữu đã đặt sẵn trước môi cô, hoàn toàn không có ý nhượng bộ, ánh mắt sâu thẳm kia lạnh lẽo đến mức cô không dám nói thêm một câu nào.
Tu Nguyệt bối rối, cuối cùng ngoan ngoãn hé miệng, đôi môi đỏ như đóa hoa mỏng manh nở rộ ra.
Ngón tay Tu Dữu chạm lên môi cô, thuốc mát lạnh lan trên làn môi mềm ấm, chỉ một tiếp xúc thôi mà toàn bộ giác quan anh như bị thiêu đốt.
Trong lòng dấy lên khao khát mãnh liệt, rõ ràng những gì đêm qua hoàn toàn chưa đủ.
Tu Nguyệt thì lại căng thẳng đến mức nắm chặt hai bàn tay, chỉ mong bản thân đừng nghĩ ngợi lung tung, đừng để lộ ra vẻ bối rối.