Khi tình dâng lên ở buổi chiều tà, tôi khao khát đến mức muốn bẻ cả vầng trăng giữ về chỉ để em tỏa sáng dưới ánh sáng do tôi ban cho.
~
Buổi tối, ánh trăng dịu dàng phủ xuống Bạc Phủ, vương lên một tầng sáng bạc mờ ảo như lớp lụa mỏng vấn vít lấy cả khu vườn.
Gió đêm khẽ lướt qua, rung động cành lá, hương hoa nhài trong vườn theo gió mà lan tỏa, dìu dặt thoảng vào gian phòng đang tĩnh lặng.
Trong căn phòng rộng lớn, ánh trăng ngoài khung cửa sổ tràn vào, trải lên sàn nhà và giường ngủ từng mảng sáng lạnh mang theo hơi thở thanh khiết của đêm.
Trên chiếc giường lớn, Tu Nguyệt nằm nghiêng, thân hình mảnh mai khẽ co lại, từng nhịp thở đều đặn.
Ánh trăng rọi xuống, lấp lánh trên mái tóc đen dài mềm mượt khiến từng sợi như phủ thêm một tầng sáng bạc mờ.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn đặt hờ trên chăn, mỏng manh tựa như hoa tuyết sắp tan.
Đôi mắt cô nặng trĩu, ý thức mơ hồ dần chìm xuống.
Trong cơn lim dim, Tu Nguyệt chỉ kịp nghe thấy tiếng cạch khe khẽ vang lên từ cửa rồi tất cả âm thanh, hình ảnh đều nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối của giấc ngủ sâu.
Bóng dáng cao lớn của Tu Dữu bước vào.
Trong ánh trăng mờ, đôi mắt u trầm của anh như sáng hơn, lạnh lẽo mà sâu thẳm mang theo một tầng tình cảm khó nắm bắt.
Ánh sáng bạc rơi xuống, phủ lên vai rộng và mái tóc đen của anh, vẽ nên một bức tranh vừa uy nghi vừa lạnh lẽo.
Anh ngồi xuống bên giường, lặng lẽ nhìn người con gái đang say ngủ.
Gương mặt thanh lệ của Tu Nguyệt dưới ánh trăng được khắc họa càng thêm dịu dàng, đẹp đến mức khiến tim anh thoáng chùng lại.
Mái tóc mềm rũ trên gối, làn da trắng ngần dường như hòa làm một với ánh sáng mông lung của đêm khiến cô như một đóa hoa sương sớm chỉ khẽ chạm đã tan.
Bóng tối bao phủ khắp căn phòng, chỉ có ánh trăng bạc từ ngoài rọi vào, Tu Dữu duỗi tay, những ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve dọc gương mặt Tu Nguyệt.
Cái chạm nhẹ như lông vũ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, gợn từng vòng sóng lan rộng trong đáy lòng anh.
Tu Nguyệt say ngủ không hề hay biết nguy hiểm cận kề.
Tu Dữu trầm mặc thật lâu, đôi mắt tối sâu ẩn chứa sự giằng xé.
Anh vừa đấu tranh, vừa tận hưởng như thể chìm đắm trong thứ cấm kỵ mà bản thân không thể thoát ra.
Trong ký ức anh, sự tồn tại của Tu Nguyệt vốn chỉ vì anh.
Anh luôn biết, cô không phải em gái ruột của mình.
Năm bốn tuổi, vì anh tự khép kín, không chịu giao tiếp, ba mẹ đã mang Tu Nguyệt về, hy vọng cô bé ấy có thể bầu bạn khiến anh mở lòng.
Nhưng đối với Tu Dữu, một kẻ sinh ra đã quá hoàn hảo, anh chưa từng chấp nhận mình có “khuyết điểm”, càng không cần ai bù đắp.
Thế nên từ đầu, Tu Nguyệt chính là “vết nứt” anh không muốn thừa nhận.
Thế nhưng “vết nứt” ấy theo năm tháng lại càng ăn sâu.
Hình bóng cô từng chút len vào đời sống của anh, chiếm lấy tâm trí anh, xuất hiện trong cả những giấc mơ mông lung.
Đến khi nhận ra, anh đã không thể khống chế được nữa.
Anh muốn xóa bỏ nhưng chỉ cần nghe giọng cô nghẹn ngào gọi anh hai, nhìn dáng vẻ ấm ức lấy lòng, tất cả quyết tâm đều tan rã chỉ còn lại khao khát muốn chiếm đoạt, muốn cô vĩnh viễn chỉ thuộc về mình.
Dần dần nó thành ám ảnh.
Tu Dữu luôn biết bản thân không phải thứ tốt lành gì cho nên thứ tình cảm anh dành cho cô, vốn không phải dịu dàng, càng không phải thương yêu, mà là độc chiếm, khống chế, thậm chí hủy diệt.
Khi còn nhỏ, Tu Nguyệt luôn sợ anh chỉ cần anh dọa một câu, mắt đã rưng rưng thế nhưng vẫn gượng cười nói ở cạnh anh rất vui.
Khi ấy, trong mắt Tu Dữu, cô vừa xấu xí vừa đáng thương, khóc đến thảm hại khiến anh chỉ muốn cất giấu đi, không để bất cứ ai nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt xấu xí đó.
Nhưng càng ngày, anh càng mất khống chế, càng lúc càng nặng, so với trước kia còn nghiêm trọng hơn.
Anh ghét cảm giác bị ảnh hưởng cũng ghét việc bản thân mất khống chế, người đứng trên vạn người như anh, người sinh ra đã quá hoàn hảo không nên có bất kỳ hạt bụi nào bám lên người.
Tu Nguyệt lại chính là hạt bụi duy nhất anh không thể phủi bỏ.
Trong mắt Tu Dữu, cô vì anh mà xuất hiện thì cũng chỉ có thể vì anh mà tỏa sáng.
Ánh trăng kia vốn trong trẻo thuần khiết nhưng anh muốn kéo xuống vực sâu, bẻ gãy nó đoạt về tay để nó từ nay chỉ còn ám ảnh bởi anh chứ không được phép ảnh hưởng đến anh.
Ngón tay anh dừng lại nơi môi cô, đôi mắt u trầm khẽ cong thành nụ cười lạnh lẽo, thấp giọng thì thầm.
“Nguyệt… từ bây giờ, chúng ta mới thật sự bắt đầu.”
Nói rồi, Tu Dữu cúi đầu, bờ môi lạnh lẽo chạm lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô.
Khoảnh khắc tiếp xúc như lửa và băng va chạm, xúc cảm mãnh liệt bùng nổ trong l*иg ngực.
Hơi thở cô dịu dàng như hương hoa đêm còn anh lại mang theo sự chiếm hữu cuồng vọng, vùi dập tất cả sự yên tĩnh vốn có.
Nụ hôn ban đầu chỉ là khẽ chạm nhưng ngay lập tức trở nên sâu hơn, khí thế hơn như muốn khắc dấu ấn độc chiếm lên người con gái đang say ngủ.
Tu Nguyệt vô thức khẽ động, hàng mi run rẩy nhưng vẫn ngủ mê, hoàn toàn không hay biết những gì đang xảy ra.
Ngược lại, Tu Dữu càng siết chặt hơn, hôn lên đôi môi ấy như kẻ khát lâu ngày tìm được nguồn nước duy nhất trong sa mạc đầy tham lam.
Bây giờ, mới thật sự khởi đầu, tôi sẽ không giả vờ kiềm chế nữa, ngay từ đầu em đã là của tôi, sự tồn tại của em là vì tôi, tôi sẽ là sự tồn tại duy nhất trong em, ánh trăng của tôi.