Trong phòng làm việc, ánh sáng yếu hắt lên gương mặt lạnh như băng của Tu Dữu.
Tay cầm bút của anh dừng lại trên trang giấy, vài giây sau anh buông cây bút rơi xuống bàn, ánh mắt khép lại, ngả lưng tựa vào ghế, hơi thở trầm xuống, ẩn nhẫn không bộc lộ cảm xúc ra.
Đến khi tiếng gõ cửa dè dặt vang lên, Trương Huấn bước vào nuốt nước bọt đến cả hơi thở cũng không dám thở mạnh.
“Thiếu gia.”
Tu Dữu vẫn ngả lưng vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền, dáng vẻ như đang nghỉ ngơi, song toàn thân lại toát ra khí tức lạnh lẽo đến mức khiến người khác run rẩy.
Anh im lặng chỉ nâng nhẹ tay ra hiệu cho Trương Huấn tiếp tục.
“Đã điều tra được rượu hôm đó ở buổi tiệc quả thật có người động tay.”
Cũng chính vì chuyện này nên khi nãy Trương Huấn mới vội vàng xông vào phòng, nào ngờ đυ.ng phải cảnh tượng kinh hồn bạt vía kia.
Dù thế nào, Tu Dữu tuyệt đối không phải người dễ bị chi phối bởi một ly rượu, càng không thể để bản thân mất kiểm soát vì chút tác động nhỏ nhoi.
Người chủ mưu là Lê Khải đối tác kinh doanh lớn ở thành phố, kẻ đã âm thầm đổi rượu trong buổi tiệc hôm đó.
Mục đích của ông ta chỉ muốn chuốc say Tu Dữu, sau đó để con gái mình leo lên giường của anh.
Một mưu tính bẩn thỉu lại còn ngu xuẩn đến mức động vào người không nên động.
Tu Dữu không đáp, sự im lặng của anh giống như lớp băng dày phủ kín, càng khiến áp lực trong phòng đè nặng đến mức Trương Huấn tim đập loạn trong l*иg ngực.
Thà là bị gϊếŧ thẳng tay còn dễ chịu hơn, chứ im lặng thế này chẳng khác nào treo anh ta lơ lửng giữa ranh giới sống chết.
Cuối cùng, giọng nói trầm thấp của Tu Dữu cũng vang lên: “Xử lý đi.”
Trương Huấn lập tức khom người, đương nhiên hiểu rõ cần làm gì, nhà họ Lê chắc chắn không tồn tại nổi trong thành phố Z thêm bất kì giây phút nào.
Trương Huấn thấy Tu Dữu không căn dặn gì thêm, trong lòng như trút được gánh nặng nhưng chưa kịp thở ra, câu nói kế tiếp của Tu Dữu đã khiến máu trong người anh ta đông cứng.
“Dự án phía Nam giao cho cậu toàn quyền.”
Đó là dự án mới hợp tác với tập đoàn quốc tế, giá trị hàng trăm triệu đô, mấu chốt còn liên quan đến cả chính trị và thị trường nước ngoài.
Là một dự án khó đến mức có đến tám phần thất bại hơn nữa đối tác kia nổi tiếng khắt khe, điều khoản hợp đồng lại nhiều cạm bẫy chỉ cần sơ suất một chi tiết nhỏ cũng đủ khiến toàn bộ công ty gánh tổn thất nặng nề.
Thiếu gia quả nhiên ra tay ác, không chỉ là giao việc mà rõ ràng là một hình phạt.
Tu Dữu ngồi dựa vào ghế, ngón tay thon dài gõ nhịp lên mặt bàn, ánh mắt thâm trầm lạnh lẽo quét tới.
“Làm được không?”
Trương Huấn nuốt khan gật đầu, làm không được cũng phải làm, ai bảo anh ta phạm sai lầm quá lớn.
Sau đó Trương Huấn rời khỏi phòng giám đốc, gương mặt anh ta khó coi đỉnh điểm, Chử Hiên phải nhướn mày hỏi.
“Sao thế? Bị thiếu gia trách phạt gì sao?”
“Còn thảm hơn trách phạt, dự án phía Nam giao cho tôi hoàn toàn phụ trách.”
Chử Hiên kinh ngạc, dự án này chưa ai dám nhận chỉ đợi mỗi Tu Dữu, nay giao cho Trương Huấn, Chử Hiên chỉ có thể vỗ vai hắn ta chúc một câu may mắn.
Trương Huấn nhận ra, sau này việc liên quan Tu Nguyệt, anh ta nên cẩn thận để bảo vệ tính mạng bản thân an toàn.
~
Vết thương nơi cổ Tu Nguyệt đã bắt đầu se lại nhưng vẫn còn để lại một vệt đỏ nhợt nhạt.
Hôm nay, sau khi thay băng cho Tu Nguyệt, Triệu Tuế Tuế mới nhận ra băng ở cổ cô đã được thay bằng một cái khác.
“Ai thay cho tiểu thư thế?”
Tu Nguyệt nhớ lại chiều nay ở phòng giám đốc, Tu Dữu đã giúp cô bôi thuốc còn thay băng thì đáp nhẹ: “Là anh hai.”
Triệu Tuế Tuế chỉ đoán rằng hai người có mối quan hệ anh em thân thiết nên không hỏi thêm.
Cô ấy hoàn tất công việc của mình rồi đưa cho Tu Nguyệt ly sữa ấm như mọi ngày: “Tiểu thư uống trước khi đi ngủ nhé.”
“Vì sao ngày nào cũng phải uống vậy?”
Từ khi ở Bạc Phủ, tối nào Tu Dữu cũng cho người đem sữa nóng đến, dù cô không muốn nhưng chẳng thể từ chối.
Trước kia là Chử Hiên, giờ là Triệu Tuế Tuế nhưng bất kể ai mang đến, họ đều phải đứng nhìn cô uống hết mới chịu rời đi.
Mặc dù thắc mắc nhưng cô vẫn ngoan ngoãn uống hết ly sữa, hương ấm lan tỏa trong cổ họng nhanh chóng.
Triệu Tuế Tuế cẩn thận ôm túi thuốc và ly sữa không rời khỏi phòng Tu Nguyệt để cô nghỉ ngơi.
Khi xuống nhà, ánh mắt Triệu Tuế Tuế thoáng dừng lại ở phòng khách, nơi Chử Hiên và Trương Huấn đang đứng đó, hai người bọn họ đứng nghiêm trang.
Nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, Chử Hiên và Trương Huấn chủ động mở lời trước:
“Bác sĩ Triệu, vất vả rồi.”
Triệu Tuế Tuế cười nhẹ nhưng ánh mắt vẫn toát lên một chút bất bình.
Cô ấy khẽ hỏi: “Thiếu gia đâu rồi?”
“Thiếu gia đang thay đồ ở trên phòng, có chuyện gì sao?”
Nghe xong, Triệu Tuế Tuế hít một hơi, khí thế trỗi lên, giọng nói đanh thép: “Thiếu gia là chó hoang hay sao mà cắn ác thế? Ai lại cắn sâu như vậy chứ, tôi nhìn mà xót cho tiểu thư.”
Chử Hiên, Trương Huấn: “…”
Chử Hiên và Trương Huấn im lặng, chỉ biết đứng nhìn cô với vẻ mặt bất ngờ pha chút bối rối.
Triệu Tuế Tuế nhìn lên cầu thang, xác nhận Tu Dữu vẫn chưa xuống nhà rồi tiếp tục nói: “Nếu không phải là thiếu gia, thì xác định tôi chửi cho tỉnh ra.”
Chử Hiên ho một tiếng nói: “Những lời này bác sĩ Triệu muốn cứ nói thẳng với thiếu gia còn việc có bảo toàn mạng sống hay không thì tôi không đảm bảo.”
Trương Huấn bồi thêm: “Nhớ dùng khí thế vừa rồi nói.”
Lần này đến lượt Triệu Tuế Tuế im bật.
Ai lại dám động đến thiếu gia cao cao tại thượng của bọn họ chứ, chính là tìm đường chết huống chi tính khí anh rất khó chiều.