Tu Nguyệt cắn môi, ngoan ngoãn bước vào trong, đôi giày mềm chạm lên thảm trải sàn, cảm giác bước chân nhẹ bẫng.
Phòng nghỉ vô cùng tinh tế, sắc màu chủ đạo vẫn là đen và xám lạnh, từng món đồ bài trí đều gọn gàng ngăn nắp.
Phía sau, tiếng giày da trầm ổn vang lên, Tu Dữu đã tiến lại gần, hơi thở anh phủ xuống lưng cô, áp lực vô hình khiến sống lưng Tu Nguyệt cứng ngắc.
Cô đứng cạnh giường, không biết phải làm thế nào, Tu Dữu đi đến dừng ngay sau lưng cô.
Bóng dáng cao lớn bao trùm lấy thân thể mảnh mai khiến Tu Nguyệt chẳng khác nào con chim nhỏ bị bóng chim ưng bao phủ.
“Lên giường.”
“Anh hai…” Giọng cô nghẹn lại, đáy mắt ánh lên tia sợ hãi
“Giúp em bôi thuốc.”
Tu Nguyệt sững sờ, ánh mắt của Tu Dữu không thể hiện anh đang nói đùa, cuối cùng cô chỉ có thể chậm rãi bước đến giường ngồi, dáng vẻ ngoan ngoãn nằm xuống.
Ánh mắt Tu Dữu rơi xuống vết thương trên cổ cô, vừa sưng đỏ vừa loang chút tím nhạt, dấu vết kia chói mắt như lửa nung khiến đường nét trên gương mặt anh càng thêm u tối.
Cô nằm nghiêng trên chiếc giường rộng lớn, thân thể nhỏ bé co lại, bàn tay nắm chặt lấy chăn.
Tu Dữu ngồi xuống giường, động tác thong thả mở nắp tuýp thuốc, mùi thuốc lạnh bay ra, xen lẫn vào hơi thở của anh khiến Tu Nguyệt cảm giác càng thêm căng thẳng.
Ngón tay thon dài dính chút thuốc mát lạnh, đầu ngón tay chạm lên cổ cô, cảm giác lạnh buốt ấy khiến Tu Nguyệt khẽ run, đôi mắt theo bản năng nhắm chặt lại, mi mắt rung động không ngừng.
Tu Dữu cúi người, khoảng cách gần đến mức hơi thở anh lướt qua da thịt cô khiến vết thương vốn đã nhạy cảm càng thêm bỏng rát.
“Đau thì nói.” Giọng nói anh trầm ấm vang lên bên tai cô
Tu Nguyệt cắn môi, thanh âm run rẩy: “Không… không đau.”
Nhưng từng sợi thần kinh trên người cô đều căng chặt, rõ ràng là đang sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.
Tu Dữu nhìn dáng vẻ gượng gạo kia, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt sâu u tối, vừa như không vui, vừa như kìm nén điều gì đó.
Đầu ngón tay anh dừng lại bên vết thương, lực đạo nhẹ đến mức lạ thường mang theo sự dịu dàng hiếm hoi.
Một khoảnh khắc yên lặng kéo dài chỉ còn hơi thở đan xen trong không khí như thể bất cứ lúc nào cũng có thể vượt qua ranh giới nguy hiểm kia.
Tu Nguyệt không dám mở mắt, đến hơi thở cũng cố ý nén thật nhẹ chỉ sợ chọc anh không vui, cô chưa từng nghĩ Tu Dữu sẽ chủ động bôi thuốc cho mình.
Nhưng bôi thuốc theo cách này lại khiến người ta vừa ngượng vừa hoảng, hơi thở trầm ổn của anh phả xuống, mùi hương lạnh nhàn nhạt bao phủ lấy toàn thân cô như thể cả không gian đều bị anh chiếm lĩnh.
Khi mất đi thị giác, mọi giác quan khác bỗng trở nên nhạy bén hơn, Tu Nguyệt có cảm giác bản thân bị anh vây kín, nơi này tất cả đều thuộc về anh.
“Không được mở mắt.”
“Dạ… anh hai.”
Cô chỉ biết tuyệt đối không nên chất vấn, ngoan ngoãn nhắm chặt mắt, hai tay vẫn bấu lấy mép chăn, căng thẳng đến mức cả cơ thể cứng đờ.
Tu Dữu đặt tuýp thuốc sang bên, lấy miếng băng sạch dán lại cho cô, nhìn dấu cắn đỏ sưng, nơi da thịt non mềm in hằn dấu vết của mình, trong mắt anh thoáng qua tia u tối khó phân biệt.
Nhìn đến gương mặt Tu Nguyệt lúc này, người con gái khí chất thanh lãnh mang vẻ đẹp thoát tục giống như ánh trăng trên cao không nhiễm bụi trần khiến người ta sinh lòng tham muốn cướp đoạt về tay.
Anh khẽ cúi người, mùi hương thanh nhã từ Tu Nguyệt chạm vào khứu giác, hơi thở hòa lẫn hương phấn dịu nhẹ thoát ra từ người cô, hương thơm nhè nhẹ mà lại khiến lòng người xao động.
Tu Nguyệt không biết anh đang làm gì, rõ ràng đã băng bó xong nhưng anh vẫn không bảo cô mở mắt.
Hơi thở trầm thấp của anh lại càng gần, càng nặng, phủ kín lấy cô đến mức trái tim cô đập loạn.
“Anh… hai?” Tu Nguyệt dè dặt dò hỏi
Không có phản hồi.
Tu Nguyệt cắn môi lại nhỏ giọng: “Anh hai… em có thể mở mắt chưa?”
Vẫn im lặng.
Lúc Tu Nguyệt định ti hí mắt lén nhìn trộm thì một bàn tay to lớn lạnh mát áp xuống, che khuất tầm nhìn.
Tu Nguyệt kinh hãi kêu một tiếng ngay sau đó là giọng nói trầm thấp của Tu Dữu bên tai.
“Nghe lời.”
Tu Nguyệt khẽ dạ một tiếng, căng thẳng đến tay đổ đầy mồ hôi.
Anh che mắt cô làm gì?
Vài giây im lặng trôi qua, bàn tay mát lạnh của anh vẫn che đi mắt cô, tay Tu Dữu vừa to vừa lạnh nhưng lại làm người ta thấy rất vững chãi.
“Anh… anh hai…”
“Ừm.”
Giọng Tu Dữu trầm thấp nghe rất hay tựa như loại rượu ủ lâu năm vừa nồng vừa say.
Im lặng vài giây, Tu Nguyệt chỉ cảm nhận được khí thế quá uy lớn từ Tu Dữu tản ra càng ngày càng nhiều, cô luôn cảm thấy bản thân đang bị con sư tử lớn nhìn chằm chằm.
Cho đến khi…
“Thiếu gia, hôm…”
Là giọng Trương Huấn vang lên ngoài cửa.
Anh ta còn chưa kịp nói hết câu đã nghẹn lại sau đó tuyệt nhiên không còn tiếng động nào nữa.
Tu Nguyệt lo lắng hỏi: “Anh hai… có chuyện gì vậy?”
Rất nhanh sau đó Tu Dữu đã buông tay ra, Tu Nguyệt muốn mở mắt lại sợ không dám, cô cắn môi hỏi tiếp.
“Em có thể mở mắt ra chưa?”
“Ừm.”
Được cho phép, Tu Nguyệt mới chậm rãi hé mắt, ánh sáng ùa vào khiến cô nheo lại vài cái, đến khi tầm nhìn rõ ràng thì bóng dáng Tu Dữu đã bước ra khỏi phòng nghỉ, sải dài về phía văn phòng.
Tu Nguyệt vội vàng nhảy khỏi giường mang giày, cuống quýt chạy theo sau.
“Anh hai, chuyện kia…”
Tu Dữu ngồi trở lại ghế giám đốc, dáng người thẳng tắp, tay cầm điện thoại nối máy ra ngoài.
“Đưa tiểu thư về.”
Nói xong, anh cúi đầu tiếp tục lật xem tập hồ sơ, không ngẩng lên chỉ lạnh nhạt nói với cô: “Anh sẽ giúp em chuyển trường cho bạn em, tên gì?”
“Dạ là Diêu Uyển. Cảm ơn anh hai.”
Tu Nguyệt không giấu nổi vui mừng, đôi mắt sáng rực, miệng rối rít cảm ơn, nụ cười cô lúc này trong trẻo như hoa sớm.
Nhưng Tu Dữu chẳng hề đáp lại, ánh mắt vẫn hạ xuống trang giấy.
Chử Hiên từ bên ngoài bước vào, cung kính đưa tay mời Tu Nguyệt rời khỏi phòng.
“Anh hai, vậy em về trước, cảm ơn anh hai.”
Tu Nguyệt ngoan ngoãn theo chân Chử Hiên, vừa ra đến ngoài cửa đã bắt gặp Trương Huấn sắc mặt nhợt nhạt, mồ hôi lấm tấm.
Anh ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo với cô, còn cô chỉ lịch sự gật đầu, trong lòng mơ hồ không hiểu có chuyện gì.
Sau khi đưa Tu Nguyệt lên xe an toàn, Chử Hiên quay lại phòng thư ký, vừa nhìn thấy vẻ mặt Trương Huấn tái mét, anh ta không khỏi cau mày.
“Khi nãy cậu vào phòng giám đốc xong đi ra là sao mà mặt mũi sợ sệt vậy?”
“Chử Hiên, tôi sắp chết rồi, tôi lỡ nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy. Thiếu gia có khi nào gϊếŧ người diệt khẩu không?”
Chử Hiên càng thêm khó hiểu: “Cậu thấy gì?”
“Không thể nói, tôi tự đi nhận phạt đây.”
Trương Huấn đâu ngờ được chỉ vì gấp gáp muốn báo cáo cho Tu Dữu mà vô tình chứng kiến một cảnh khiến tim gan như muốn rớt ra ngoài.
Tu Dữu, thiếu gia lạnh lùng của anh ta đang cúi người bên giường, khoảng cách giữa anh và Tu Nguyệt gần đến mức chỉ một khắc nữa thôi là môi chạm môi.
Khi bị làm phiền, ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt của Tu Dữu nhìn về phía cửa.
Một cái nhìn thôi đã đủ khiến Trương Huấn cảm giác như dao kề cổ, lạnh lẽo và sắc bén đến mức rùng mình.
Đôi mắt lạnh băng chứa toàn sát khí thậm chí Trương Huấn còn nghĩ nếu ánh mắt gϊếŧ được người thì đó là ánh nhìn lúc ấy của Tu Dữu.
Đương nhiên Trương Huấn ba chân bốn cẳng cái gì cũng không quan tâm nữa mà chạy khỏi phòng giám đốc.
Anh ta không dám tò mò cũng không dám nghĩ đến chuyện bản thân nhìn thấy, Tu Dữu là người thế nào, anh ta hiểu rõ vì thế chắc chắn không có chuyện Tu Dữu phạm sai.