Kết quả thi đại học đã có, điểm thi của Tu Nguyệt vượt qua mong đợi nhưng điểm có cao cũng vô ích, Tu Dữu đã nộp hồ sơ của cô vào trường ZZ.
Diêu Uyển hay tin Tu Nguyệt đổi trường thì vừa la vừa khóc, ban đầu hai người quyết định học chung trường chung ngành, vậy mà vào phút cuối cô lại đổi ngang.
Nhưng sau khi Diêu Uyển biết là anh trai Tu Dữu của Tu Nguyệt đổi cho cô, cô ấy ngậm ngùi không dám nói nữa.
Sau đó Diêu Uyển hỏi Tu Nguyệt có thể nhờ vả Tu Dữu cũng chuyển trường cho cô ấy không, Tu Nguyệt hơi lưỡng lự bởi vì cô không muốn phiền anh nhưng mà cô thật sự muốn học cùng với Diêu Uyển.
Vì vậy, Tu Nguyệt chủ động đến Tu Thị để gặp Tu Dữu, thời gian nộp hồ sơ chỉ có ba ngày, nếu còn chậm trễ e là sẽ không kịp.
Buổi chiều, ánh nắng cuối ngày rọi lên tầng kính cao vυ"t của Tu Thị, phản chiếu thứ ánh sáng vàng kim uy nghiêm.
Dưới đại sảnh, dòng người ra vào tấp nập, ai nấy đều giữ dáng vẻ nghiêm cẩn hệt như không gian lạnh lùng nơi này.
Trước khi đến, Tu Nguyệt đã nhắn tin nói với Tu Dữu, vì vậy khi cô vừa bước vào sảnh đã thấy Chử Hiên đứng đợi sẵn.
Người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề, ánh mắt nghiêm cẩn, khi thấy cô liền bước lên, khom người cung kính: “Tiểu thư, lối này.”
Chử Hiên ấn thang máy riêng, Tu Nguyệt cúi đầu, ngón tay vô thức mân mê quai túi, trong lòng thầm tính toán nên mở lời thế nào để Tu Dữu đồng ý.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất, cánh cửa mở ra, không khí nơi đây càng thêm tĩnh mịch như tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ã phía dưới.
“Tiểu thư, mời đi theo tôi.”
Chử Hiên vẫn giữ thái độ cung kính đưa cô đến trước cánh cửa khắc hoa văn tinh xảo.
“Thiếu gia đang đợi người bên trong.”
Nói xong Chử Hiên đẩy cửa giúp Tu Nguyệt, cô cảm ơn hắn một tiếng rồi chậm chạp tiến vào.
Bàn làm việc dài bằng gỗ lim đặt ở vị trí trung tâm, trên đó là chồng tài liệu chỉnh tề cùng chiếc máy tính xách tay đang sáng màn hình.
Người đàn ông ngồi ở bàn làm việc với dáng vẻ cao ngạo, sống lưng thẳng tắp, vai rộng nổi bật dưới lớp sơ mi tối màu.
Một tay anh thong thả lật từng trang tài liệu, tay còn lại gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn lại mang khí thế áp bức vô hình.
Gương mặt anh tuấn với ngũ quan tinh tế hoàn hảo không một khuyết điểm, từng đường nét lạnh lùng không chút dư thừa.
Ánh sáng ngoài cửa sổ sát sàn hắt xuống, phủ lên gương mặt anh một tầng sáng nhạt càng tôn thêm sự cứng rắn và lạnh lẽo.
Khí thế toàn thân anh hệt như vương giả ngồi trên ngai vàng, dù chỉ là những động tác đơn giản nhất cũng khiến người khác không dám xem nhẹ.
“Anh hai.”
Nghe tiếng động, động tác lật tài liệu của Tu Dữu ngừng lại, ánh mắt lạnh lẽo ấy dời từ trang giấy sang bóng dáng cô gái đang đứng chần chừ trước mặt.
“Em có năm phút.”
Tu Nguyệt cắn môi, từng bước tiến lại gần bàn làm việc.
Dù trong phòng có điều hòa, lòng bàn tay cô vẫn phủ một tầng mồ hôi lạnh, mỗi bước đi đều như bị trọng lực vô hình đè nặng, khó nhọc.
“Em… em muốn nhờ anh một chuyện.”
Tu Dữu nghiêng đầu, ngón tay dừng lại trên mặt bàn, ánh mắt tĩnh lặng quan sát cô.
Hít sâu một hơi, Tu Nguyệt lấy hết dũng khí nói ra: “Có thể giúp Diêu Uyển đổi trường cùng em không? Bọn em đã hứa học chung mà thời gian nộp hồ sơ chỉ còn ba ngày nữa.”
Nói xong, cô không dám nhìn thẳng anh chỉ cúi thấp đầu, lén quan sát sắc mặt anh qua khóe mắt.
Tu Dữu tựa người vào ghế, dáng ngồi lười nhác nhưng lại toát ra khí thế cao ngạo không gì lay chuyển.
Đôi mắt đen sâu thẳm dừng lại trên gương mặt Tu Nguyệt, giọng anh trầm thấp vang lên: “Bạn em?”
Tu Nguyệt khẽ gật đầu, hàng mi run run như cánh bướm mỏng: “Dạ, là bạn em. Cậu ấy đối với em rất tốt, anh hai giúp em được không?”
Việc này nếu Tu Dữu ra mặt chỉ cần một câu nói đã đủ xoay chuyển cục diện, với anh dễ như trở bàn tay nhưng vấn đề không nằm ở khả năng mà là anh muốn hay không.
Khóe môi anh khẽ nhếch, ánh mắt như có như không lướt qua cô: “Không phải rất sợ anh sao?”
“Dạ?”
Tu Nguyệt chợt ngẩng đầu, môi mím thành đường ngang, cô không tính toán chuyện cũ, anh lại đi so đo với cô.
Rõ ràng là anh cắn cô bị thương kia mà?
Cảm xúc vừa ấm ức vừa tủi hờn như thủy triều dâng lên nhưng lý trí vẫn ép cô giữ im lặng.
Nếu nổi giận, anh sẽ càng không giúp.
“Anh hai… em không có sợ anh.”
Tu Nguyệt cố nặn ra nụ cười, gượng gạo đến cứng ngắc, lọt vào Tu Dữu đến khó coi.
Anh nhìn không nổi nụ cười xấu xí kia của cô: “Thu lại, lần nào cười cũng rất xấu.”
Tu Nguyệt: “…”
Đều là anh có lý.
Tu Dữu xoay ghế đứng lên, dáng người thẳng tắp uy nghiêm, anh bước đến chỗ Tu Nguyệt.
Tu Nguyệt có ý muốn lùi lại nhưng nếu cô làm thế sẽ giống hôm qua có thái độ sợ hãi tránh né anh.
Cho nên cô cắn răng đứng im không nhúc nhích, trái tim đập thình thịch nhìn Tu Dữu đang đến rất gần mình.
Tu Nguyệt muốn cười để giảm bớt gượng gạo nhưng nếu cười anh sẽ chê bai cô xấu xí, nhất thời cô không biết nên phải làm gì.
Tu Dữu thấy biến hoá thất thường trên gương mặt của Tu Nguyệt chỉ nhẹ nhếch đuôi mày, anh dừng trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương trên người nhau.
Mùi gỗ lạnh và mùi phấn dịu nhẹ thơm ngát, trộn lẫn vào nhau khiến người ta say mê.
“Anh hai…”
Tu Nguyệt vô thức rụt người hoảng loạn, ký ức đêm hôm đó ùa về làm cô khϊếp đảm muốn bỏ chạy.
Tu Dữu duỗi tay, ngón tay thon dài mang theo hơi lạnh chạm khẽ lên cổ cô, động tác chậm rãi đến mức khiến Tu Nguyệt căng thẳng cả người.
Anh gỡ băng trắng ra, đầu ngón tay lướt qua da thịt non mềm khiến cô sởn gai ốc, miếng băng vừa rời đi, vết thương sưng đỏ liền hiện rõ trong tầm mắt.
Ánh sáng từ cửa sổ chiếu xuống, hắt lên vết cắn nham nhở kia, trong đáy mắt Tu Dữu lóe lên một tia u ám khó phân biệt.
“Hết… hết đau rồi.”
Tu Nguyệt cũng không biết mình nói gì chỉ là cô nghĩ mình nên nói để không khí bớt ngột ngạt lại.
Tu Dữu rút tay về, ánh mắt lạnh nhạt như mặt hồ không gợn sóng, giọng nói trầm thấp lại mang theo ý mệnh lệnh: “Vào trong đó, nằm xuống giường.”
“Dạ?” Tu Nguyệt ngẩn người, chưa kịp phản ứng thì đã bị ánh nhìn sâu thẳm kia khóa chặt
Cô khẽ quay đầu mới phát hiện phía sau tấm cửa gỗ khép hờ trong văn phòng còn có một gian phòng nhỏ, ánh sáng vàng dịu từ trong hắt ra, thấp thoáng bóng dáng chiếc giường lớn được trải ga phẳng phiu, gọn gàng.
Trái tim Tu Nguyệt đập loạn, bàn tay vô thức nắm chặt lấy vạt áo.
Trong đầu cô thoáng lóe lên muôn vàn cảnh tượng dự cảm bất an nhưng cũng không dám trái lệnh.