Chương 12: Thấy anh đáng sợ?

Tu Nguyệt ngẩn người rất lâu, cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ đều đặn.

“Tiểu thư, người dậy chưa?”

Đó là giọng một cô gái xa lạ khiến mày cô khẽ chau lại.

Tu Nguyệt chỉnh lại hơi thở, đáp vọng ra: “Tôi dậy rồi.”

Sau đó cạch một tiếng, cửa phòng mở ra.

Trước mắt cô là một cô gái có gương mặt thanh tú, dáng vẻ sáng sủa.

Trên người mặc sơ mi sáng màu phối cùng quần jeans thời thượng, tràn ngập khí chất năng động trẻ trung khiến căng thẳng trong lòng Tu Nguyệt vô thức thả lỏng đôi chút.

“Chị là…”

“Chị là Triệu Tuế Tuế, bác sĩ riêng do thiếu gia mời tới.”

Tu Nguyệt thoáng ngẩn người lập tức hiểu ra mục đích sự xuất hiện của cô ấy, khóe môi cô gượng gạo cong lên, trong chốc lát không biết nên đáp thế nào.

Triệu Tuế Tuế đi đến ngồi bên cạnh giường, động tác nhẹ nhàng tháo băng gạc ở cổ Tu Nguyệt, vừa nhìn thấy vết cắn kia, ánh mắt cô ấy khẽ dao động.

Vết thương sâu đến đáng sợ, nếu không được xử lý kịp thời, e là đã sớm nhiễm trùng.

“May mà được bôi thuốc kịp, hiện tại chưa nhiễm trùng, đã tạm ổn.” Triệu Tuế Tuế trấn an, giọng điệu dịu dàng: “Chị sẽ kê thuốc kháng viêm cho em, sẽ mau lành thôi.”

Triệu Tuế Tuế thay băng mới cho Tu Nguyệt, động tác cẩn trọng còn tỉ mỉ dặn dò những điều cần tránh.

Tu Nguyệt chỉ lặng lẽ gật đầu, ngồi im nghe theo.

Lòng cô như có tảng đá đè nặng, tối qua chẳng khác nào một cơn ác mộng bám riết, càng muốn gạt bỏ lại càng siết chặt, không cách nào thoát ra.

Mà người gây ra tất cả… chính là Tu Dữu.

“Tiểu thư, tối qua thiếu gia có uống rượu nên mới mất bình tĩnh. Em đừng nghĩ ngợi nhiều quá.” Triệu Tuế Tuế nhẹ nhàng mở lời, giọng điệu như muốn xoa dịu

Tu Nguyệt cúi đầu, khẽ đáp một tiếng vâng nhưng trong lòng cô lại dấy lên một nỗi bất an khó tả.

Tối qua Tu Dữu quá mức xa lạ tựa như một con người hoàn toàn khác mà cô chưa từng biết đến.

Đó không còn là người anh trai cô từng kính trọng, tôn sùng mà là một thứ gì đáng sợ hơn rất nhiều.

Cô đi cùng Triệu Tuế Tuế xuống nhà.

May thay, Tu Dữu đã rời Bạc Phủ từ sớm, cả căn biệt phủ rộng lớn như trút được một phần áp lực, hô hấp của cô mới thoáng nhẹ nhõm đôi chút.

Sau bữa sáng, Tu Nguyệt muốn trở về căn hộ của mình nhưng Triệu Tuế Tuế khuyên vết thương trên cổ chưa ổn để cô ấy tiện theo dõi thì cô nên ở lại thêm một thời gian.

Không còn cách nào khác, Tu Nguyệt đành gật đầu, tạm thời ở lại Bạc Phủ.

Chiều dần ngả vàng, ánh nắng cuối ngày hắt qua khung cửa, vệt vàng nhạt kéo dài như muốn nuốt chửng cả khoảng sân.

Hoàng hôn buông, vầng trăng mờ nhạt treo lên bầu trời ngả xám đen.

“Dữu Nguyệt”, ba từng nói, tên cô và anh trai ghép lại nghĩa là ánh trăng vừa lên khi hoàng hôn vừa buông.

Tiếng động cơ ô tô vang vọng ngoài sân, chiếc Maserati đen lao vào, ánh đèn xe quét qua khoảng sân tĩnh mịch.

Chủ nhân của nó đã trở về.

Tu Dữu bước xuống xe, dáng người cao ráo, khí thế lạnh lùng mà kiêu ngạo.

Ánh mắt anh đảo qua khoảng sân, vẻ thản nhiên nhưng lại khiến người khác tự dưng nín thở.

Tu Nguyệt đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, ly nước trong tay khẽ run, nghe tiếng động, cô không tự chủ siết chặt thành ly, đầu ngón tay trắng bệch.

Bóng dáng cao lớn từ cửa tiến vào, mỗi bước đi đều mang theo áp lực khó kháng cự.

Tu Dữu khoác bộ vest đen, cà vạt buông lỏng một chút, cổ áo sơ mi để hở lộ ra xương quai xanh, cả người toát ra khí tức lạnh lùng xen chút mệt mỏi sau một ngày dài.

Ánh mắt anh vừa chạm đến Tu Nguyệt thoáng dừng lại.

Một giây tĩnh lặng như dòng điện vô hình lan khắp đại sảnh.

Tu Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo ẩn chứa tia đề phòng, cô gắng gượng dùng giọng điệu tự nhiên nhất để mở lời.

“Anh hai… anh về rồi.”

Hình ảnh trong cơn ác mộng ùa về hòa lẫn với dáng vẻ ung dung trầm ổn của anh trước mặt tạo thành một mâu thuẫn khiến cô hít thở khó khăn.

Tu Dữu đi thẳng tới, bước chân không nhanh không chậm nhưng mỗi bước như đè nặng vào tim cô.

Anh đứng trước sô pha cúi người thoáng nhìn vào cổ cô, lớp băng trắng tinh nổi bật dưới làn da mỏng manh.

Ánh mắt Tu Dữu trầm xuống, sâu như vực thẳm khó mà nhìn ra được cảm xúc.

Trong thoáng chốc, Tu Nguyệt cảm thấy bản thân như con thỏ nhỏ bị dồn vào góc chỉ còn biết cứng ngắc ngồi im.

“Có đau không?” Anh mở miệng, giọng điệu nhẹ đến bất ngờ nhưng giữa âm sắc lại ẩn chứa sự bá đạo khó cưỡng

Tu Nguyệt ngập ngừng, muốn trả lời có nhưng cổ họng nghẹn lại, cuối cùng chỉ khe khẽ đáp: “Đỡ nhiều rồi.”

Tu Dữu nhướng mày, khóe môi khẽ cong, không biết là cười nhạt hay chế giễu.

Anh duỗi tay như muốn chạm vào băng gạc trên cổ cô.

Tu Nguyệt theo phản xạ lùi về sau, lưng chạm vào sô pha, đáy mắt thoáng hiện nỗi sợ hãi chưa kịp che giấu.

Đột ngột Tu Nguyệt cảm thấy bản thân lại vừa mắc sai lầm, cô không nên tránh né anh.

Khoảnh khắc ấy, Tu Dữu dừng tay lại, ánh mắt sâu xa nhìn cô, ý cười nhạt như không: “Sợ anh sao?”

Sợ cũng đúng, nếu đổi lại là người khác cũng sẽ sợ anh.

Nét cong hờ hững trên môi Tu Dữu càng làm Tu Nguyệt thấy run rẩy.

“Sao… sao em phải sợ anh chứ?” cô cố gắng bình tĩnh nhưng tay vô thức siết chặt mép váy

Tu Dữu không vội đáp, chậm rãi tháo cà vạt rồi vứt xuống bàn trà, động tác tùy ý nhưng lại khiến cả không gian ngột ngạt hơn mấy phần.

Anh cúi người thấp xuống, hơi thở gần sát làn da cô: “Vậy sao vừa rồi em lại né tránh?”

Tu Nguyệt cắn chặt môi, không dám đối diện đôi mắt đen thẳm kia.

Trong đáy lòng, sự kinh hoàng từ cơn ác mộng còn vẹn nguyên, hình bóng dã thú kia cứ chồng chéo lên dáng hình anh.

“Em… chỉ là…”

“Chỉ là… thấy anh đáng sợ?” Tu Dữu nói nốt câu, từng chữ lại rơi xuống tim cô nặng như đá

Rõ ràng trước mặt vẫn là anh trai mình nhưng cảm giác lại như bị một mãnh thú rình rập, bất cứ lúc nào cũng có thể nhào đến cắn xé.

“Không có… anh hai, em…”

Tu Dữu đứng thẳng người, lạnh lùng nói: “Đi ngủ sớm đi.”

Nói rồi, anh xoay người đi lên tầng, bóng dáng cao lớn khuất dần sau khúc cua cầu thang.

Tu Nguyệt nhìn bàn tay anh đang băng bó thì lòng nặng trĩu, mãi đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân mới khẽ thở ra.

Trương Huấn có lòng tốt nói: “Tiểu thư, chuyện tối qua người hãy quên đi, thiếu gia không cố ý làm người bị thương.”

“Anh tôi… mỗi khi say đều thế sao?”

Trương Huấn không trả lời câu hỏi của cô: “Thiếu gia có căn dặn, đợi vết thương ở cổ tiểu thư lành hẳn sẽ cho người đưa tiểu thư về.”

Cô chậm rãi ngẩng lên, ánh đèn vàng hắt xuống làm đôi mắt cô long lanh ngấn nước, nỗi sợ hãi bị kìm nén dường như chỉ cần khẽ chạm là vỡ tung.

“Anh tôi không sao chứ?”

Trương Huấn hơi khựng lại, nhận thấy Tu Nguyệt vẫn quan tâm Tu Dữu thì cười nhẹ đáp: “Thiếu gia không sao, người đừng quá lo.”

Cô gật đầu cho qua rồi mệt mỏi đứng dậy trở về phòng.