Chử Hiên mang cho Tu Nguyệt ly sữa ấm còn truyền đạt lại lời dặn của Tu Dữu bảo cô uống xong thì đi nghỉ, đừng nghĩ ngợi thêm nữa.
Đợi nhìn thấy Tu Nguyệt uống xong ly sữa, Chử Hiên mới lui ra ngoài để cô yên tĩnh.
Việc hôm nay chắc chắn đã gây nên ám ảnh cho cô, Chử Hiên và Trương Huấn vốn đã quen với việc Tu Dữu có lúc mất kiểm soát nhưng không ai ngờ đến ngay cả em gái anh cũng không còn khống chế được.
Bọn họ đơn giản cho rằng đó lại là một cơn phát tác quen thuộc, không nghĩ đến phía sau còn ẩn giấu một cội nguồn sâu xa hơn.
Trương Huấn lúc này đang giúp Tu Dữu xử lý vết thương trên tay.
Đêm qua, trong lúc kích động rời khỏi Bạc Phủ, bàn tay Tu Dữu đã bị rách, nay lại thêm những vết cào mới trên cánh tay, da thịt đỏ lên, nhìn một cái đã biết là dấu móng tay của Tu Nguyệt để lại.
“Thiếu gia, ngài nên nói rõ tình trạng của mình cho tiểu thư hoặc chí ít cũng phải để lão gia và phu nhân biết.” Trương Huấn vừa bôi thuốc vừa thấp giọng khuyên
Tu Dữu tựa người trên sô pha, ngửa cổ nhắm mắt nghỉ ngơi, yết hầu anh khẽ lăn, hơi thở còn nhiễu loạn chưa kịp bình ổn.
Gương mặt tuấn mỹ ấy vẫn giữ nét kiêu ngạo quen thuộc nhưng nơi khóe mắt lại thấp thoáng một mệt mỏi khó nói.
Hôm nay Tu Dữu có một buổi tiệc xã giao, rượu cũng không uống nhiều nhưng thần trí vẫn rơi vào mơ hồ.
Khi ấy anh chỉ muốn gặp Tu Nguyệt nên mới gọi cô đến, không ngờ ngay khoảnh khắc nghe giọng cô, cơn bệnh lại phát tác, mọi thứ ngoài tầm kiểm soát.
Phải, chỉ có Tu Nguyệt mới khiến anh trở nên như vậy, chỉ có cô mới có thể tác động mạnh mẽ đến lý trí vốn vững như thép của anh.
Anh ghét cảm giác mất kiểm soát ấy nhưng lúc đó lý trí gần như sụp đổ chỉ còn sót lại một khát vọng sâu thẳm.
Anh muốn độc chiếm, muốn kéo cô xuống, trói chặt vào vòng tay mình, trói buộc vĩnh viễn, muốn hủy diệt cô.
“Thiếu gia, tiểu thư đã uống sữa xong, hiện giờ đang ngủ.” Chử Hiên trở lại báo cáo
Tu Dữu không đáp, anh đưa tay che trán, che đi gương mặt mệt mỏi như một dã thú kiêu hùng đang tạm thời nằm nghỉ dù như thế cũng làm người ta dè chừng sợ hãi.
Trương Huấn băng bó xong nhìn quanh căn phòng hỗn độn bị đập phá chỉ có thể khẽ thở dài.
Có lẽ hắn nên thay tất cả đồ đạc xung quanh Tu Dữu bằng những thứ khó vỡ hơn hoặc ít giá trị hơn, nếu không mỗi lần phát tác, Tu Dữu thì không xót nhưng hắn và Chử Hiên thì đau lòng thay.
Đêm xuống, cả Bạc Phủ chìm trong yên tĩnh.
Tu Nguyệt nằm trên giường đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Mấy ngày nay, cứ đến tối là mí mắt cô nặng trĩu, cơn buồn ngủ ập đến không cưỡng nổi.
Rõ ràng trước đây cô chưa từng dễ ngủ như vậy, thậm chí chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể làm cô bừng tỉnh.
Cảm giác này thật kỳ lạ, giống như có thứ gì đó vô hình đang điều khiển thân thể, ép cô phải ngủ sâu.
Mỗi lần ý thức vừa chìm xuống, bóng dáng con thú dữ và ánh mắt tối tăm của Tu Dữu lại lẩn khuất trong mơ, quấn riết lấy cô không buông.
Cô muốn chống lại, muốn mở mắt nhưng mí mắt nặng nề, đầu óc cũng mơ hồ như bị ai hạ lệnh cưỡng chế.
Trong làn sương mù mộng mị, cô thoáng nghe thấy tiếng cửa phòng khẽ kêu một tiếng “cạch”.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên, rất nhẹ nhưng vẫn khiến lòng cô thắt lại.
Một bóng dáng cao lớn từ từ tiến vào, hơi thở lạnh lẽo quen thuộc như sát bên.
Ý thức nửa tỉnh nửa mê của Tu Nguyệt run rẩy sau đó hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ.
Tu Dữu ngồi bên giường nhìn Tu Nguyệt, ánh mắt u tối phủ xuống gương mặt đang say ngủ của Tu Nguyệt.
Ánh trăng len qua khe rèm, soi rõ từng đường nét mong manh, làn da trắng như tuyết, hơi thở mỏng manh khẽ phập phồng nơi cổ.
Trên tay Tu Dữu cầm theo tuýp thuốc và băng vải trắng, ánh mắt lãnh đạm quét qua vết thương ngay cổ cô.
Một lúc sau, vết băng gạc trắng trên cần cổ càng khiến Tu Nguyệt giống một con thỏ nhỏ vừa bị săn đuổi, chưa kịp lành thương đã lạc vào ổ sói.
Anh cúi người thấp xuống, ngón tay chậm rãi lướt qua mép băng, động tác mang theo sự chiếm hữu lạnh lẽo.
Khóe môi Tu Dữu khẽ cong, một nụ cười khó đoán lan ra trong bóng tối.
Đêm yên tĩnh, chỉ có hơi thở của hai người hòa vào nhau như thể có sợi xích vô hình đang siết chặt khoảng cách giữa họ.
~
Tu Nguyệt mơ thấy ác mộng, trong mơ, cô bị một con dã thú hung tợn dồn ép vào góc tối, từng bước từng bước áp sát như muốn xé xác cô ra nuốt sống.
Cô sợ đến mức bật khóc, giãy giụa nhưng chẳng cách nào thoát được.
Ngay khoảnh khắc cô tuyệt vọng, Tu Dữu đột ngột xuất hiện.
Anh mạnh mẽ đánh đuổi con thú kia, giống như chỗ dựa duy nhất mà cô có thể bấu víu.
Tu Nguyệt òa khóc, kích động lao vào vòng tay anh.
Thế nhưng nụ cười nơi khóe môi Tu Dữu lại mang theo tàn khốc, anh cúi đầu, hung hãn cắn xuống cổ cô, sau đó cắn khắp người, không bỏ sót một tấc da thịt nào.
Trong nháy mắt, anh biến thành chính con thú hoang vừa rồi, muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Tu Nguyệt hoảng sợ đến mức giật mình tỉnh lại.
Trán đẫm mồ hôi, hốc mắt ươn ướt, từng nhịp tim đập loạn trong l*иg ngực.
Cô ngồi bật dậy ôm lấy mặt, cố gắng hít sâu để bình ổn chính mình.
Giấc mơ kia quá chân thật, thật đến nỗi cô có cảm giác mình thực sự bị Tu Dữu bắt lấy, nghiến nát trong hàm răng anh.
Mà tối qua… không phải chỉ là mơ.
Cổ vẫn còn đau rát, từng trận tê dại truyền đến khiến cô không thể lừa dối bản thân.
Đây vẫn là Bạc Phủ.
Cô khẽ run tay chạm lên cổ mới phát hiện vết thương đã được băng lại gọn gàng.
Là ai xử lý cho cô trong lúc cô ngủ? Vì sao cô lại không hề hay biết? Cô thật sự đã ngủ say đến vậy sao?