Mọi thứ đến quá bất ngờ khiến Tu Nguyệt trở tay không kịp, cô lập tức bị đau mà vùng vẫy nhưng rõ ràng Tu Dữu không có ý buông tha, lực đạo tăng thêm một bậc.
Mùi máu tanh lan tràn, quyện vào hương gỗ lạnh lẽo cùng mùi rượu nồng, cơn đau nhói từ cổ truyền đến tận tủy sống, từng mạch máu run rẩy như muốn vỡ tung.
“Anh… hai… buông ra…”
Cô vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé vô lực cào lên cánh tay rắn chắc của anh để lại vết thương rớm máu nhưng Tu Dữu chẳng hề nao núng.
Ngược lại, lực đạo nơi hàm răng càng sâu, tàn nhẫn như muốn khắc dấu ấn của anh lên cơ thể mảnh mai ấy.
Cả người Tu Nguyệt run rẩy kịch liệt, hơi thở hỗn loạn đứt quãng, nước mắt rơi không ngừng.
Trong mơ hồ, cô có cảm giác mình sắp bị bóng tối nuốt chửng, thân thể tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.
Hơi thở nồng mùi rượu của Tu Dữu phả sát lên da thịt non mềm, nóng bỏng đến mức khiến Tu Nguyệt òa khóc.
Hơi lạnh từ ngón tay Tu Dữu cùng nhiệt độ nóng rực nơi cổ hòa trộn tạo thành một loại áp lực khó diễn tả khiến Tu Nguyệt như rơi vào chiếc l*иg không lối thoát.
“Đau quá… anh… hai…” Giọng cô nghẹn lại, run run khẽ kêu sau đó nức nở bật khóc mang theo một tia cầu xin vô lực
Hàm răng đều tăm tắp của Tu Dữu vẫn cắn lấy cần cổ trắng nõn, đau đến Tu Nguyệt run bắn, toàn thân mềm nhũn như bị rút sạch sức lực.
Tiếng nghẹn ngào bật ra từ cổ họng mảnh khảnh, cô khóc nức nở, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, vừa sợ hãi vừa bất lực.
“Anh hai… đừng…”
Tu Nguyệt ngợp trong hơi thở và bóng tối, cảm giác vừa uất ức vừa tuyệt vọng bủa vây nơi l*иg ngực, nước mắt cô không ngừng rơi.
Tại sao đột nhiên anh lại trở nên như vậy?
Tu Nguyệt không nghĩ ngợi được, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, nỗi sợ cứ lan ra khuếch đại trong lòng càng khiến cô thêm hoảng loạn.
Cô giãy giụa theo bản năng nhưng càng chống cự, lực siết từ bàn tay anh càng chặt hơn, ép chặt cổ tay mảnh khảnh đến mức đau nhức.
“Anh hai… buông em ra… em sợ…”
Cô nghe được tiếng hít thở sâu đầy gấp gáp của Tu Dữu, dường như đang cố gắng kìm nén điều gì đó, nặng nề đến mức từng nhịp thở đều dội thẳng vào l*иg ngực cô.
Hơi thở mang theo mùi rượu và sự nóng bỏng áp chế khiến Tu Nguyệt chỉ muốn lùi bước nhưng thân thể nhỏ bé đã bị kẹp chặt, không còn đường nào để tránh né.
Nỗi sợ hãi cùng hoang mang càng cuộn trào, nước mắt rơi lã chã, Tu Dữu như một con thú hoang thèm khát miếng mồi béo bở, sự thay đổi xa lạ của anh làm Tu Nguyệt rơi vào hỗn loạn.
Đây không giống một Tu Dữu điềm tĩnh, lạnh lùng mà cô biết, tuy không nhìn thấy rõ gương mặt của anh lúc này nhưng cô có thể cảm nhận được sự nguy ác lẫn khát máu từ người anh.
Là vì rượu làm anh say không tỉnh táo sao?
Trái tim cô như rơi xuống vực, từng nhịp đập dồn dập va đập vào l*иg ngực nghẹt thở.
Nơi cổ vẫn còn đau đến nhức nhói, một lúc sau, Tu Dữu bỗng buông Tu Nguyệt ra, thanh âm trầm thấp của Tu Dữu vang lên, khàn khàn vì men rượu nhưng vẫn mang uy lực khó cưỡng.
“Đi ra ngoài.”
Tu Nguyệt loạng choạng hai tay run rẩy che lấy cổ, nước mắt vẫn không ngừng rơi khỏi hốc mắt, hơi thở gấp gáp lẫn nghẹn ngào.
Tu Dữu đứng trong bóng tối, bóng lưng cao lớn che phủ cả khoảng không, hơi thở một lúc một nặng nề dồn nén, đôi mắt sâu không thấy đáy nhưng lạnh lẽo đến mức khiến người khác rùng mình.
Tu Dữu nhắm mắt lại, khớp hàm căng chặt, từng đường gân xanh hằn lên nơi mu bàn tay.
Anh như đang phải đấu tranh với chính mình, men rượu quấy loạn lý trí nhưng lý trí ấy vẫn còn sót lại một chút mỏng manh, ép anh phải lùi lại một bước.
“Đi.” anh gằn giọng quát lớn
Tu Nguyệt sợ đến tay chân run lẩy bẩy nhưng cô biết cô không nên ở lại thêm, cô gần như lao đến bên cửa, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất thoát khỏi căn phòng này.
Trong khoảnh khắc cửa bật mở, ánh sáng bên ngoài ùa vào, Tu Nguyệt như chú chim nhỏ hoảng loạn tìm được khe hở để bay thoát.
Chử Hiên cùng Trương Huấn đứng bên ngoài sửng sốt chỉ kịp nhìn thấy Tu Nguyệt chạy về phòng của cô, hai người còn chưa kịp định thần đã nghe bên trong phòng Tu Dữu truyền ra tiếng đồ đạc bị đập vỡ.
Âm thanh chấn động vang dội, tiếng ly thủy tinh vỡ vụn rơi lả tả trên nền nhà, xen lẫn tiếng gỗ bị hất ngã đổ ầm ầm làm không khí ngoài hành lang cũng căng thẳng đến ngạt thở.
Chử Hiên cùng Trương Huấn liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ sự bất thường trong ánh mắt đối phương.
Không ai dám bước vào chỉ đứng lặng trước cửa, nỗi bất an dâng lên từng đợt.
Trong căn phòng, tiếng động dữ dội vẫn tiếp diễn như thể con thú hoang bị giam cầm đang điên cuồng va đập để thoát khỏi xiềng xích.
Bóng tối, men rượu cùng cảm xúc bị dồn nén của Tu Dữu tạo thành một cơn lốc bão táp không thể khống chế.
Trương Huấn nuốt khan, thấp giọng: “Thiếu gia lại phát tác sao?”
Chử Hiên khẽ chau mày, đôi mắt tối sầm lại: “Là do rượu quấy loạn nhưng lần này nghiêm trọng hơn.”
Ánh sáng hành lang lạnh lẽo hắt lên gương mặt cả hai làm không khí càng thêm căng thẳng.
Trong khi đó, ở phòng bên cạnh, Tu Nguyệt ôm chặt lấy ngực, toàn thân run rẩy, trái tim vẫn đập loạn nhịp không ngừng, tiếng đồ đạc vỡ vụn vọng đến tai cô.
Tu Nguyệt bịt chặt hai tai nhưng tiếng động hỗn loạn kia vẫn như xuyên thẳng qua màng nhĩ, từng giọt lệ nóng hổi lăn dài xuống má, ướt đẫm gấu áo hòa cùng hơi thở gấp gáp đứt đoạn.
Cô co người, thân thể nhỏ bé run yếu ớt như chiếc lá trong cơn giông bão.
Vết thương do anh cắn vào cần cổ cô vẫn còn đau nhức, chỗ ấy bỏng rát từng hồi như minh chứng rằng mọi thứ vừa xảy ra không phải ác mộng mà là sự thật trần trụi.
Khoảnh khắc ấy, hình ảnh người anh hai điềm tĩnh, lạnh nhạt mà trầm ổn hoàn toàn sụp đổ thay vào đó là một con thú hoang khát máu, điên cuồng muốn chiếm đoạt.
Cô không biết ngày mai phải đối mặt với anh thế nào…