Chương 1: Anh hai sắp về nước?

Nam điên cuồng độc chiếm, kiểm soát mạnh, cuồng chiếm hữu, nam chính có bệnh, nữ chính là thuốc.

~

Giải thích tên truyện:

“Dữu Tình” nghĩa là có tình cảm khó khống chế.

“Chiết Nguyệt” nghĩa là bẻ gãy ánh trăng đoạt về.

Dữu Tình Chiết Nguyệt, tình cảm khó kiểm soát đến mức bẻ gãy ánh trăng đoạt lấy về tay.

~

Tu Nguyệt từ nhỏ được nuôi dưỡng đúng như tên của mình, tu dưỡng ánh trăng để cô tỏa sáng trong bầu trời riêng, chẳng để mây mù che lấp.

Ai cũng nói Tu gia thế lực lớn mạnh, một tay che trời, hô mưa gọi gió ở thành phố Z.

Thái tử gia Tu gia — Tu Dữu, tuổi trẻ tài cao, dung mạo tuấn mỹ, khí chất xuất chúng, từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, quyền thế ngút trời, người người kiêng dè, kính nể đã thành lẽ đương nhiên.

Mà người em gái Tu Nguyệt lại chẳng có gì ngoài một gương mặt xinh đẹp.

Bởi vì anh trai quá hoàn hảo nên sự hiện diện của cô càng trở nên nhạt nhòa trong mắt mọi người chẳng khác nào một bóng trăng lặng lẽ bị mặt trời rực rỡ che khuất.

Lúc này, trong Tây Phủ, biệt phủ riêng của Tu Gia, Tu Nguyệt ngồi bên hiên cùng mẹ là Mật Nhuyễn tỉa cành hoa.

Nghe mẹ nói một câu, bàn tay nhỏ bé của cô thoáng khựng lại.

“Anh hai sắp về nước ạ?”

“Ừm, anh con đã hoàn thành việc học, cuối tuần này sẽ về.” Mật Nhuyễn mỉm cười dịu dàng, đôi mắt thấm đượm niềm mong nhớ

Tu Nguyệt ngẩn người, ngón tay vô thức siết chặt chiếc kéo: “Sao… sao lại sớm thế mẹ? Không phải còn ba tháng nữa mới học xong sao?”

“Anh con muốn về sớm chúc mừng sinh nhật con. Nếu đợi ba tháng sau mới trở về thì chẳng kịp nữa rồi.”

Trái tim Tu Nguyệt khẽ run lên, ánh mắt chao đảo như mặt hồ gợn sóng: “Thật ra không cần thiết.”

Nói dứt lời, chính cô cũng nhận ra câu này nghe quá xa cách, bèn cắn môi, vội vàng bồi thêm: “Ý con là anh bận như thế, chỉ vì sinh nhật con mà gác lại chuyện học, con thấy không nên.”

Mật Nhuyễn mỉm cười, nhẹ nhàng đặt cành hoa vừa cắt xuống, bàn tay ấm áp xoa đầu con gái: “Nguyệt Nhi, con không hiểu rồi. Anh hai con từ nhỏ đã biết sắp xếp mọi việc đâu ra đấy. Nếu không phải muốn về, không ai có thể giữ chân nó.”

Tu Nguyệt cúi đầu đáp khẽ: “Dạ.”

Tu Nguyệt cúi đầu đáp khẽ, ánh mắt thoáng hiện lên tia bất an khó giải bày, cô nhìn chăm chăm cành hoa trên tay mẹ mình.

Ánh hoàng hôn đổ xuống sân viện, ánh sáng vỡ vụn qua kẽ lá, rơi trên mái tóc đen mượt của cô.

Cánh hoa theo gió khẽ rơi, lặng lẽ đáp xuống nền đất lạnh, y hệt tâm tình nặng trĩu trong lòng Tu Nguyệt vừa mong chờ, vừa lo sợ, vừa hoảng hốt không biết phải đối mặt thế nào.

~

Tu Nguyệt mang theo nét đẹp thanh lệ hiếm có.

Ngũ quan hài hòa, đường nét mềm mại như được điêu khắc tinh tế, hàng mày thanh tú như lá liễu, đôi mắt đen nhánh trong veo, môi hồng tự nhiên khẽ cong, vừa thuần khiết vừa quyến rũ.

Điều khiến người khác khó dời mắt hơn cả là khí chất thanh cao tựa ánh trăng trong trẻo mà kiêu sa, lạnh nhạt mà khiến người ta muốn chạm tới, muốn sở hữu.

Càng nhìn lâu, càng dễ bị ánh sáng dịu dàng kia cuốn hút đến mê hoặc.

Tu Nguyệt vừa thi xong lớp mười hai, đang chờ kết quả thi công bố, tạm thời thời gian này rảnh rỗi cho nên hầu như đều ở lại Tây Phủ cùng mẹ.

Từ nhỏ Tu Nguyệt đã quen quấn quýt bên Mật Nhuyễn nên tính cách Tu Nguyệt cũng mềm mại, dịu dàng như làn nước mùa xuân như mẹ mình.

Chỉ là lúc này cô đang không ngừng lo lắng đi lại trong phòng, từ lúc nghe tin Tu Dữu sắp về, trái tim Tu Nguyệt như bị một sợi dây vô hình siết chặt.

Cô luôn có một nỗi sợ bản năng dành cho anh trai, thứ cảm giác không cần lý do như thể từ khi chào đời đã khắc sâu vào máu thịt.

Trước mặt Tu Dữu, Tu Nguyệt chưa bao giờ dám chống đối, chưa bao giờ dám nói một lời trái ý.

Cô luôn sợ anh, rất sợ anh.

Tu Nguyệt từng tính toán kỹ càng chờ thêm ba tháng, khi Tu Dữu trở về nước thì cô đã là tân sinh viên đại học.

Cô từ chối ý định đi du học chỉ vì không muốn rời xa mẹ nhưng đồng thời cố ý chọn một ngôi trường cách xa thành phố Z.

Xa vừa đủ để có thể khi cô nhớ nhung nhà mà quay về thăm ba mẹ nhưng cũng đủ để tránh đối mặt với sự hiện diện quá mạnh mẽ của Tu Dữu.

Chỉ tiếc, ngàn tính vạn tính, cô lại không ngờ anh trai mình về sớm tận hai tháng.

Cả buổi tối, Tu Nguyệt loay hoay tìm cách thoát khỏi vòng vây này.

Cuối cùng, cô không chịu nổi mà vội vàng nhắn tin cho Diêu Uyển, cô bạn của mình.

[Uyển Uyển, có cách nào đến trường đại học đăng ký sớm không?]

Diêu Uyển trả lời rất nhanh: [Cậu nôn nóng đi học đến điên hả? Bây giờ còn chưa công bố kết quả, cậu đã đòi đến trường rồi?]

Tu Nguyệt gấp đến tay gõ phím với tốc độ nhanh, cô phản hồi tin nhắn kia: [Tớ chỉ muốn sớm đến đó, nhân tiện xem trường thế nào.]

Diêu Uyển gửi một icon mặt cười rồi nhắn tiếp: [Đại tiểu thư, bây giờ là thời gian vàng để nghỉ ngơi, cậu không biết hưởng thụ lại còn muốn chạy đi học? Đợi sau này vào đại học, đảm bảo bận đến tối tăm mặt mũi, hối không kịp.]

Tu Nguyệt nhìn màn hình mà chỉ thấy lòng mình nặng thêm, càng bận rộn, càng có lý do để không phải chạm mặt Tu Dữu.

Tin nhắn dừng ở đó.

Tu Nguyệt buông điện thoại xuống, cả người ngã vật ra giường, mệt mỏi nhắm chặt mắt.

Trong bóng tối, cô biết rõ một điều, bản thân muốn tránh cũng không được, muốn trốn cũng không xong.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi xuống, lạnh lẽo như thấu tận tâm can, cô khe khẽ thở dài.

~

Truyện: Dữu Tình Chiết Nguyệt - Tác giả: Du Huyễn

Truyện sáng tác tự tôi viết, không phải lấy về dịch.