Chương 6

Trong mắt anh Vu càng thêm sáng một viên ngọc sạch! Nhưng anh vẫn không hiểu sao cô đột nhiên thay đổi thái độ. Anh cúi đầu, nói thật lòng:

“Anh xin lỗi. Anh chỉ từng quen hai người, nhưng lâu rồi, giờ không còn liên hệ. Anh chỉ nghĩ ngay từ đầu hai bên nên nói thật lòng nhau. Anh rất thẳng thắn nếu có gì anh làm chưa tốt, em cứ nói. Đừng vội phủ định anh. Em còn chưa hiểu về anh.”

Đường Diệc Ninh lau miệng, nghiêm túc nói:

“Em hiểu chứ. Em cũng muốn có một tình yêu thuần khiết, trọn vẹn cả thể xác lẫn tinh thần. Vậy nên xin lỗi, anh không phải trai tân em không thể chấp nhận.”

Đường Diệc Ninh chuyển tiền cho anh Vu xong, nhìn vẻ mặt ngu ngơ của anh, rồi rời quán trước.

Giữa tháng 5, lập hạ đã qua mấy ngày. Ban ngày nắng đã bắt đầu gay gắt, nhưng tối đến gió nhẹ khiến không khí dễ chịu. Khoa Sang Thành đông đúc người xe, ánh đèn rực rỡ đêm cuối tuần nơi đây lúc nào cũng náo nhiệt.

Đường Diệc Ninh chậm rãi bước trên phố. Cô quen thuộc nơi này. Phía trước không xa có một quảng trường nhỏ. Gần đó chính là ga tàu điện ngầm Khoa Bảo mỗi lần cô đều ra vào ở chỗ đó.

Nơi này cách nhà người đó rất gần. Nhưng họ đã một tháng không liên lạc.

Không phải cãi nhau, cũng chẳng ai lạnh lùng trước.

Đơn giản là tình trạng bình thường giữa cô và người đó.

Tới quảng trường, Đường Diệc Ninh dừng lại. Do dự một lúc, cô lấy điện thoại gọi cho anh. Chuông reo vài tiếng mới bắt.

“Giang Khắc.”

Một giọng nam trầm vang bên tai cô, so với trước khàn hơn chút chắc lại hút nhiều thuốc.

“Là em.” Đường Diệc Ninh nói. “Anh đang ở công ty hay ở nhà?”

“Ở công ty.”

Giang Khắc nói. “Rất bận. Phải tăng ca đến nửa đêm.”

Đường Diệc Ninh cụp mắt:

“À em đang ở gần nhà anh.”

Bên kia im lặng hai giây rồi nói:

“Về đi. Hôm nay anh không có thời gian gặp. Đợi khi nào rảnh anh gọi lại cho em.”

Đường Diệc Ninh không nỡ, lại hỏi:

“Em mang chút đồ ăn đến cho anh nhé? Anh xuống lấy là được.”

“Không cần. Công ty có đồ ăn. Đừng tốn tiền.”

Giọng anh khàn mệt: “Anh cúp trước, trên đầu còn một mớ việc phải chạy tiến độ.”

“Vâng, bye bye.”

Đường Diệc Ninh cúp trước anh một giây, dứt khoát. Nhưng ngay sau đó nghĩ lại là cô quên dặn anh: “Bớt hút thuốc lại.”

Đường Diệc Ninh không vội xuống tàu điện ngầm, cô ngồi lại trên quảng trường nhỏ một lúc.

Trên quảng trường có mấy bác gái đang nhảy quảng trường vũ. Loa phát nhạc “một hai một hai” ầm ĩ, hết bài này đến bài khác, âm lượng lớn đến mức tai Đường Diệc Ninh ù cả đi.