Người quản sự đưa cho nàng ít thuốc, dặn nàng về phòng nghỉ ngơi trước.
Dạo này, chiếc thuyền hoa gác mái lướt qua vùng núi Bất Chu. Chẳng biết nơi đây có thứ gì hung dữ ẩn nấp mà liên tiếp nhiều yêu quái lớn đều bỏ mạng thê thảm. Nghe người ta đồn thổi, lúc chết trông họ đáng sợ lắm, sức mạnh trong người tan nát hết, ngay cả xương cốt cũng chẳng còn nguyên vẹn. Nhất thời, đám yêu quái ai nấy đều lo sợ cho bản thân, đến cả những vị khách lên thuyền tìm vui cũng trở nên gắt gỏng, khó chiều hơn hẳn.
Xức thuốc xong, Đường Ngọc Tiên trở về căn phòng nhỏ của mình. Trên giường vẫn còn mấy cuốn truyện đọc dở từ đêm qua, kể về một chuyện xưa trả thù rửa hận. Nàng bưng đĩa bánh ngồi xuống cạnh chiếc bàn thấp, dùng bàn tay không bị thương chậm rãi lật từng trang giấy, tiếp tục đắm mình vào câu chữ.
Nhân vật chính trong truyện vốn là một vị công tử nhà cao cửa rộng, nhưng từ khi mới lọt lòng đã phải chịu mọi nỗi khổ cực trên đời, bị kẻ ác bắt đi luyện thành một kẻ gϊếŧ người máu lạnh. Một ngày nọ, hắn cuối cùng cũng trốn thoát, nhưng vì bị thương nặng mà lạc vào chốn ăn chơi bù khú, khói hoa mịt mù. May thay, sau đó có một cô gái nhân hậu xuất hiện, cứu hắn ra khỏi vũng bùn dơ bẩn. Từ đó về sau, nàng hết lòng chăm sóc, dùng sự dịu dàng mà sưởi ấm tâm hồn hắn, giúp hắn rũ bỏ hết sát khí đầy mình.
Cuốn truyện đến cuối cũng chẳng nói rõ hai người có thành đôi hay không, nhưng có lẽ cũng chỉ quanh quẩn cái kết trai tài gái sắc về chung một nhà. Chỉ là trong những câu chuyện thế này, thường luôn có một người đàn bà độc ác nhảy vào bày kế hãm hại, chia rẽ đôi lứa. Ngón tay Đường Ngọc Tiên chợt khựng lại. Giữa những dòng mực đen đậm nhạt, nàng thấp thoáng thấy mấy chữ vừa quen thuộc vừa quái lạ:
"Cuộn tranh... Yêu quái?"
Đường Ngọc Tiên tự nhận mình là một con yêu quái ham đọc sách. Nàng đọc đủ mọi thứ trên đời, thỉnh thoảng còn vì những chuyện tình yêu sướt mướt của người ta mà rơi nước mắt. Chỉ có một điều khiến nàng chẳng mấy hài lòng, ấy là trong hầu hết các cuốn truyện, yêu quái lúc nào cũng là kẻ xấu, mà kết cục đa phần đều chẳng ra sao.
Tựa như quyển đang cầm trên tay đây, lúc vị công tử nọ sa cơ lỡ vận nơi lầu xanh, lại bị một con yêu nữ độc ác nhặt về. Mụ ta còn dám hạ thuốc, định dùng sức mạnh để ép uổng công tử, khiến hắn suýt chút nữa thì mất đi sự trong trắng. Kết quả chẳng cần đoán cũng biết, con yêu nữ kia cuối cùng phải nhận một cái chết cực kỳ thê lương.
Nếu là ngày thường, nàng xem xong cũng chỉ tặc lưỡi bỏ qua, nhưng hôm nay con yêu nữ trong truyện lại có nguyên hình là một cuộn tranh y hệt như nàng. Đường Ngọc Tiên đọc đến nhập tâm, nên cơn giận cũng là thật lòng thật dạ. Thật là quá quắt, sao con yêu nữ này lại có thể ác độc đến thế chứ? Viết lách kiểu gì vậy, lẽ nào yêu quái thì không thể làm người tốt sao?
Đang lúc hậm hực bất bình, bên tai nàng chợt vang lên một tiếng "cạch" khô khốc. Cửa sổ dường như bị vật gì đó từ bên ngoài ném trúng. Đường Ngọc Tiên khép sách lại, bước tới đẩy cửa ra nhưng chỉ thấy bóng đêm tĩnh mịch, chẳng có một bóng người. Trên bậu cửa nằm im lìm một viên hạt tròn nhỏ. Nàng đưa tay nhặt lấy, cảm nhận được một luồng hơi ấm truyền qua đầu ngón tay. Viên hạt có màu xanh xám, trông giống như một mảnh vảy rắn vừa lột, nhìn kỹ bên trong còn thấy những tia sáng lấp lánh lạ kỳ.