Chương 6

Lần này, tên yêu bộc đi một mình, không muốn chia sẻ con mồi với bất cứ kẻ nào.

Hắn ta bị vẻ đẹp của thiếu niên kia mê hoặc, trong đầu chỉ còn lại sự tham lam và mùi hương lạ lùng khiến hắn ta hồn xiêu phách lạc.

Yêu bộc vội vã tìm kiếm, cuối cùng, hắn ta chạy về chỗ cũ, mắt dán chặt vào bóng người cách đó không xa.

Bảo vật, cái kẻ mà toàn thân tỏa ra hương thơm quyến rũ khiến hắn ta mềm cả chân răng này vẫn chưa đi.

Thiếu niên vẫn đứng yên tại chỗ.

Những ngón tay thon dài nắm chặt một lọ sứ nhỏ, trông có vẻ trầm tư.

Mới đây thôi, thiếu niên còn yếu ớt như vậy, bị đám yêu quái mặt xanh nanh nhọn giẫm dưới chân, cứ như chỉ cần dùng chút sức là có thể đoạt mạng hắn.

Thế mà giờ đây, trên người hắn bỗng toát ra một khí chất lạnh lùng khó tả, khiến tên yêu quái cảm thấy sợ hãi vô bờ bến.

Nghe thấy tiếng bước chân, thiếu niên ngước mắt lên, ánh mắt chạm vào hắn ta, trong mắt không có chút hơi ấm nào.

Yêu bộc run rẩy nói: "Ngươi, ngươi đã hứa với bọn ta."

Chỉ một câu nói cũng khiến hắn ta kinh hồn bạt vía, không còn dáng vẻ hung ác như lúc vây quanh khi nãy.

"Ngươi hứa nếu để bọn ta bắt nạt ngươi ở đây, ngươi sẽ cho bọn ta máu mà."

Ánh mắt thiếu niên trở nên lạnh lẽo.

Yêu bộc sợ hãi rụt cổ lại.

Lâu sau, hắn mở lời: "Dẫn ta đến chỗ các ngươi."

Giọng nói như ngọc đá va chạm, ngữ điệu âm u, quỷ dị, toát ra lạnh lẽo thấu xương.

Yêu quái ngây dại nhìn hắn, khẩn thiết gật đầu, trong đầu chỉ còn lại bản năng tuân theo.

Ánh sáng cuối cùng nơi chân trời tắt lịm.

Màn đêm dần buông.

Núi Bất Chu đứng sừng sững ở phía xa, tầng tầng lớp lớp núi đồi đứng giữa những đám mây đen và làn khói mịt mù.

Trên mặt sông, một chiếc thuyền hoa xa hoa vô cùng đang neo đậu.

Quy mô con thuyền lớn đến mức khó mà nhìn thấy toàn bộ, tường ngọc ngói xanh dưới ánh trăng lấp lánh những mảnh sáng lạnh lẽo, hệt như cung điện tiên cảnh giữa chốn kỳ ảo.

Trên đài lầu ở phía trước nhất của thuyền hoa treo một tấm biển vàng rực rỡ, khắc ba chữ lớn "Cực Lạc Phường". Các vũ nữ trong trang phục mỏng manh, nhẹ nhàng xoay chuyển váy lụa, cánh tay dài uyển chuyển theo tiếng đàn tỳ bà.

Những cảnh tượng xa hoa, trụy lạc này hoàn toàn thuộc về một thế giới khác với căn phòng nô ɭệ nằm ở tầng thấp nhất của thuyền.

Hôm nay Đường Ngọc Tiên bị thương.

Vì nàng mang bánh đến muộn, lúc dâng lên bàn thì bánh đã nguội lạnh.

Vị khách quý uống say ở Phong Lâm Uyển nổi cơn giận dữ tột cùng, đánh cánh tay nàng bị rách da rách thịt.

Quản sự đưa thuốc cho nàng, bảo nàng về nghỉ ngơi trước.