Chương 4

Vẫn là dáng vẻ toàn thân dính đầy máu bẩn, khắp mình chi chít vết thương.

Lần này, Đường Ngọc Tiên đi vòng qua hắn, coi như không thấy.

Sau lần đó, thiếu niên cứ liên tục xuất hiện.

Lúc nào hắn cũng bị thương, khi thì nằm thoi thóp trong góc tối, khi lại bị người ta bắt nạt, chèn ép như hiện giờ.

Việc hắn xuất hiện thường xuyên đến mức, cứ như thể hắn đang cố tình chờ đợi nàng.

Từng trận yêu khí nồng nàn bùng phát, lũ quạ đang đậu trên cành cây tránh mưa bỗng kêu lên the thé, vỗ cánh bay tán loạn.

Mưa phùn vẫn lất phất trong không khí, rơi trên mặt, trên người thiếu niên, bao phủ hắn trong làn khói ẩm ướt.

Mặt mày của lũ yêu quái mặt xanh nanh nhọn cứ co giật liên hồi, lộ rõ sự bồn chồn, kích động đến bất thường.

Gáy Đường Ngọc Tiên chợt tê rần.

Bọn này thường là những con yêu hung ác, lén lút có sở thích hành hạ những nô ɭệ mới đến, thủ đoạn tàn độc vô cùng.

Chuyện như thế này xảy ra thường xuyên. Nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy lũ yêu quái này trở nên điên loạn đến vậy.

Trực giác mách bảo nàng, thiếu niên này có gì đó rất kỳ lạ.

Chiếc áo vải thô hắn đang mặc vẫn là bộ quần áo mà Đường Ngọc Tiên đã thay cho hắn, ướt sũng dính sát vào đường nét cơ thể. Trên cổ hắn, không biết từ lúc nào đã rách một đường, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.

Xung quanh, lũ yêu quái đang nhìn chằm chằm đầy vẻ thèm khát, nhưng hắn lại chẳng hề để tâm, cứ như chúng không hề tồn tại.

Đôi mắt màu vàng nhạt kia vẫn luôn dõi theo Đường Ngọc Tiên.

Giống như rắn độc đang rình con mồi.

Đường Ngọc Tiên không dám nán lại nữa. Bánh sắp nguội rồi, nàng phải nhanh chóng mang đến cho khách quý.

Lòng tốt của nàng chỉ có một lần, không thể vì chuyện bao đồng mà rước họa vào thân.

Cơn mưa như trút nước nhuộm mặt sông thành màu xanh xám, tựa như bầu trời bị xé toạc một lỗ hổng.

Đường Ngọc Tiên là yêu quái làm từ giấy, nàng ghét nhất là kiểu thời tiết này.

Vừa bước qua hành lang dài, nàng đã có thể trông thấy hình dáng đình đài lầu các ở phía xa.

Nhưng nàng lại dừng bước.

Tự thầm mắng mình là đồ lắm chuyện, nhưng nàng vẫn quay người lại, nấp vào sau thân cây rồi hét lớn về phía rừng trúc: “Đại nhân Thạch Cơ đến rồi!"

Không khí đột ngột chìm vào im lặng.

Bình thường, lũ yêu quái độc ác sẽ không đời nào buông tha con mồi nếu chưa được chạm vào.

Nhưng Thạch Cơ chính là người quản lý gần đây đã đánh chết không ít yêu quái.