Từng tên một, mắt đỏ ngầu, miệng lưỡi khô khốc, ngón tay co giật run rẩy, trông như muốn nhào tới chạm vào hắn.
Trong không khí bỗng lan tỏa một mùi hương lạ thoang thoảng, giống như một tấm lưới khổng lồ giăng kín cả đất trời.
Đường Ngọc Tiên muốn đi, nhưng bước chân dính chặt dưới đất, không thể động đậy.
Thiếu niên chẳng khác nào một lá cờ chiêu hồn, dụ dỗ bất cứ kẻ nào trông thấy hắn phải sa vào tận sâu trong thần hồn.
Đón lấy ánh mắt của Đường Ngọc Thiền, hắn khẽ nở một nụ cười.
Nhưng trong đôi mắt ấy lại chẳng hề có hơi ấm, hệt như hắn chỉ vừa mới học được cách cười vậy.
Đây không phải là lần đầu tiên Đường Ngọc Tiên chạm mặt thiếu niên này.
Không lâu trước đó, hắn từng ngất xỉu ngay trước cửa phòng của nàng, và nàng đã đưa hắn về phòng mình.
Đó là vào một buổi chiều tối, hôm ấy trời đổ cơn mưa lớn, những hạt mưa xiên xẹo bay lả tả rồi tan vào màn sương. Xa xa, ánh tà dương buông xuống, lấp lánh trên mặt nước, tạo nên khung cảnh con thuyền nguy nga như cung điện trên trời cách đó không xa.
Thiếu niên nhắm nghiền hai mắt, cả người đẫm máu, vết máu làm bẩn cả quần áo của Đường Ngọc Tiên.
Nàng ngồi xổm xuống, dùng chiếc khăn lụa đã thấm nước, chậm rãi lau sạch khuôn mặt dính đầy máu của hắn.
Thiếu niên vẫn chưa tỉnh, nhưng hình như vẫn còn chút ý thức mơ hồ. Khi Đường Ngọc Tiên chạm vào, hắn khẽ rêи ɾỉ, cơ thể không tự chủ được mà hơi cuộn tròn người lại.
Sau đó, tựa như bị hơi ấm từ nàng thu hút, hắn vô thức lại gần, tựa đầu vào vai nàng và run rẩy không thôi.
Chóp mũi se lạnh thỉnh thoảng lại chạm vào cổ nàng.
Đường Ngọc Tiên bị dính đầy máu, còn tưởng đối phương bị thương rất nặng.
Thế nhưng, sau khi lau sạch cơ thể và thay cho hắn bộ quần áo khác, nàng lại phát hiện trên người thiếu niên hoàn toàn không có vết thương nào.
Máu trên người hắn, hình như không phải của hắn.
Trên người hắn còn thoang thoảng một mùi hương lạ lùng, thứ mùi hương thu hút đến mức khiến Đường Ngọc Tiên do dự, không kìm được mà muốn nhích lại gần.
Khuôn mặt được lau sạch kia giống như viên ngọc quý đã phủi đi bụi trần. Hàng mi cong nhẹ in xuống bóng râm mềm mại, làn da trắng bệch gần như trong suốt, toát lên vẻ lạnh lùng như ngọc. Đôi môi hắn hơi đỏ, mềm mại và tuyệt đẹp.
Nếu không phải tận mắt thấy, Đường Ngọc Tiên không thể tin được, trên đời lại có người đẹp đến thế.
Nàng chỉ là một con yêu quái hóa thân từ cuộn tranh, bình thường vốn cực kỳ yêu thích cái đẹp, trong nguyên hình còn cất giấu không ít bức tranh đẹp vẽ về mỹ nhân.
Cũng chính vì vẻ ngoài tuyệt diễm này, Đường Ngọc Tiên mới nảy sinh chút thiện cảm hời hợt với hắn.