Chương 9: Cả nhà được nhặt

Trong viện nuôi một chó đen, nó tiến đến bên cạnh Tiểu Đậu Đinh, dùng cái đầu to cọ vào tay hắn, vai hắn, sau đó ngoan ngoãn nằm trên đất, để lộ cái bụng đói quắt queo.

Dương Thạch Đầu nhanh chóng quên đi chỗ khác thường của tỷ tỷ, vui vẻ chơi với con chó.

Dương Mộ vừa rửa bát vừa cân nhắc đến tình cảnh trước mắt.

Đương gia trên danh nghĩa của Dương gia là Dương Trừ Tịch, sau khi chính thê của ông ta sinh hạ Dương Đông liền qu·a đ·ời, thế là ông ta nhanh chóng cưới một thê tử khác, Triệu thị.

Triệu thị mới gả tới còn giả ngoan giả hiền, đối xử với Dương Đông cũng không tệ lắm. Nhưng sau này bà ta sinh hai trai một gái, bắt đầu thấy Dương Đông vô cùng chướng mắt.

Cũng may tính tình Dương Đông quật cường, Triệu thị không dám quá khắt khe.

Sau khi Dương Đông trưởng thành rất tuấn tú, trong một lần ngẫu nhiên bị con gái của thổ phỉ là Tào Tiểu Tuyết nhìn trúng. Cha bà lập tức trói Dương Đông tới sơn trại làm áp trại tướng công.

Ngặt nỗi Dương Đông sống chết không chịu làm con rể thổ phỉ, Tào Tiểu Tuyết lại là não yêu đương, quyết theo trượng phu về thôn quê sinh sống, quan hệ của nữ đại vương thổ phỉ Tào Mẫu Đơn cùng con gái trở nên căng thẳng, cuối cùng coi như không có đứa con gái này.

Thật ra, Tào Tiểu Tuyết đi theo Dương Đông cũng không có hộ tịch.

Mãi đến năm ấy trưng binh, Triệu thị muốn Dương Đông đi, điều kiện của Dương Đông chính là cho Tào Tiểu Tuyết vào hộ tịch.

Triệu thị vì không muốn hai đứa con trai của mình ra chiến trường chịu ch·ết, chỉ có thể tốn mười lượng bạc nhờ tộc trưởng và lí chính sửa lại hộ tịch cho Tào Tiểu Tuyết.

Cho nên, Dương Mộ và Dương Thạch Đầu hiện tại thật sự mang nông hộ.

Vì hộ tịch, con đường nhờ cậy sơn trại thổ phỉ coi như chặt đứt rồi.

Lại nói, ngoại tổ phụ này của nàng rất biết nhặt đồ.

Nhặt được một người con rể, lại nhặt về một đứa cháu rể, tiện thể nhặt luôn cả nàng.

Ngày Mộc Đại Lang bị đưa tới thành thân đã hôn mê, ngoại tổ phụ của nàng nói là nửa đường nhặt được, thấy đẹp nên đưa tới đây cho nàng làm áp trại tướng công.

Nhà họ Dương tất nhiên không đồng ý, Triệu thị còn muốn bán đứa cháu gái này để kiếm một khoản lễ hỏi.

Đáng tiếc ngoại tổ phụ của nàng là thổ phỉ, nhà họ Dương không thể trêu vào, chỉ có thể bận rộn chuẩn bị hỉ sự cho Dương Mộ.

Ngoại tổ phụ của nàng có đến tham gia hôn lễ sau đó vỗ mông chạy lấy người.

Ai ngờ hôn lễ biến thành t·ang l·ễ.

Dưỡng mẫu của nàng là Tào Tiểu Tuyết ngay ngày hôm sau bị Triệu thị ép đến bờ sông giặt quần áo.

Nước sông quấn trôi vải bó chân của Triệu thị, thời điểm Tào Tiểu Tuyết cố gắng cầm về không đứng vững đã trượt chân rơi vào dòng sông lạnh băng.

Tuy rằng bà đã được cứu lên kịp thời nhưng vẫn bị bệnh.

Triệu thị không muốn bỏ tiền thuốc men, kỳ kèo không chịu chữa bệnh, cứ thế người dần thoi thóp.

Nguyên chủ ngày thường yếu đuối dễ bắt nạt nhưng dưỡng mẫu và đệ đệ đều là vảy ngược của nàng.

Mắt thấy dưỡng mẫu sắp phải m·ất m·ạng, nguyên chủ lần đầu nổi giận, tuyên bố muốn đến nha môn gõ chuông cáo trạng.

Lúc này Triệu thị mới không tình nguyện sai con trai đi mời đại phu.

Đáng tiếc, đại phu còn chưa tới, Tào Tiểu Tuyết đã xuôi tay rời nhân thế.

Th·i th·ể của Tào Tiểu Tuyết chỉ được để lại một ngày, người nhà họ Dương đã lấy hết tiền phúng viếng của người trong thôn, lại dùng một cỗ quan tài mỏng mang người đi chôn.