Chương 8: Mộc Đại Lang

Trở lại phòng bếp, Dương Mộ một lần nữa múc nước, làm mì.

Bốn quả trứng chim đều cho hết vào nồi.

Dương Thạch Đầu đứng ở hiên nhà bếp, ngửa đầu nhìn nồi, ngửi hương thơm tràn ngập phòng bếp, không ngừng nuốt nước miếng.

Măng mùa xuân cùng nấm được xào chín tới rất nhanh, tổng cộng chia làm ba bát.

Dương Mộ bưng bát, dẫn Dương Thạch Đầu trở về phòng ăn cơm.

Bởi vì chỉ có một cái bàn què cho nên hai người đều trèo lên bàn ăn cơm.

Dương Thạch Đầu nhìn bát của mình, măng tươi, nấm, mì sợi mềm dai, lại còn thêm hai quả trứng!

Hắn lại rướn cổ nhìn sang bát của tỷ tỷ, bát của tỷ tỷ và cái bát còn lại mỗi bát một quả trứng.

Hắn cầm muỗng nhỏ, múc một quả muốn bỏ sang bát của tỷ tỷ.

Dương Mộ xua tay, bảo Tiểu Đậu Đinh tự mình ăn.

Đứa nhỏ này quá gầy, cần bổ sung dinh dưỡng.

Dương Thạch Đầu cân nhắc một chút, không nhịn nổi khát vọng với trứng chim, nhanh chóng nhét vào trong miệng.

Wow! Ngon quá!

Hắn gắp một sợi mì cho vào miệng.

Hu hu… quá thơm!

Sớm biết tỷ tỷ nấu măng mùa xuân nấm hương ăn ngon như vậy, hắn đã bảo tỷ tỷ làm rồi!

Nam nhân trên giường hừ một tiếng rất nhỏ.

Dương Mộ vừa ăn cơm vừa ngắm mỹ nam không khỏi sửng sốt.

Sống rồi?

Xem ra nước trong hồ lô không có độc!

Đây đúng là tin vui!

Nam nhân mở mắt, đôi mắt kia từ mê mang đến thâm thúy chỉ trong nháy mắt.

Dương Mộ thót tim.

Nam nhân vốn rất tuấn tú, mày rậm, mũi cao, môi mỏng, cộng thêm đôi mắt này đúng là không có gì để chê.

Thấy Dương Mộ, cũng nghe được tiếng “xì xụp” ăn mì của Tiểu Đậu Đinh, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Dương Mộ, nhưng không nói lời nào.

Đương lúc không rõ tình huống, không nên chủ động mở miệng.

Dương Mộ bị nhìn mà chột dạ, cười sáng lạn, nói: “Tỉnh rồi thì dậy ăn cơm đi.”

Nàng cầm một bát mì đưa cho nam nhân, tự giới thiệu: “Ta tên Dương Mộ.”

Nam nhân nghĩ, Dương Mộc? Tên này… giống tên nam nhân.

Dương Mộ hỏi: “Ngươi tên gì?”

Nam nhân rũ mắt, hiện tại hắn rất yếu, không thể dùng tên thật, đề phòng dẫn tới sát thủ.

Chữ “Lâm” chém một nửa là chữ “Mộc”, hắn ở trong nhà đứng hàng lão đại, vậy gọi là Mộc Đại Lang đi.

Nam nhân vươn tay nhận bát, môi mấp máy, vô lực nói: “Ta tên Mộc Đại Lang.”

Dương Mộ trừng mắt: “Võ Đại Lang?”

Nam nhân tức giận nhìn nàng, sửa đúng: “Mộc!”

Dương Mộ nghiêng đầu, được rồi.

Nàng nhìn bát mì trong tay, nói với đệ đệ trước mặt: “Đại Lang, ăn mì đi.”

Dù sao cũng là Đại Lang, có gì khác nhau đâu?

Mộc Đại Lang đã rỗng dạ dày một thời gian, ăn gì cũng phải nhai kỹ nuốt chậm.

Hắn chậm rãi ăn một miếng mì, ồ? Hương vị không tồi nha?

Hắn ăn thêm một miếng rồi lại ăn thêm một miếng.

Chờ hắn ăn xong, hai tỷ đệ nhà kia vẫn đang ăn.

Mộc Đại Lang nhìn cát bát rỗng: “…”

Đã bảo phải ăn từ từ cơ mà?

“Ực!”

Tiếng nấc vang dội làm Mộc Đại Lang xấu hổ muốn chết.

Hai tỷ đệ đồng thời quay đầu nhìn hắn.

Mộc Đại Lang đỏ vành tai, đặt cái bát không ở mép giường, âm thanh nhỏ như muỗi kêu: “Cảm ơn.”

Hắn tính nhắm mắt, quá mất mặt!

Sau đó phát ra tiếng hít thở đều đều.

Dương Mộ hoang mang, mới đó mà đã ngủ rồi?

Nàng còn chưa hỏi lai lịch của hắn mà.

Hừm, ngủ thôi cũng đẹp nữa!

Dương Thạch Đầu nhanh chóng ăn xong phần của mình.

“Ực!”

Hắn giống Mộc Đại Lang cũng nấc một cái rõ vang, thỏa mãn vỗ bụng nhỏ, nói: “Tỷ, đệ, ăn no rồi!”

Đứa nhỏ này nói chuyện có đôi khi nhả chữ không rõ.

Dương Mộ xử lý xong bát mỳ lại đi ra ngoài rửa chén.

Dương Thạch Đầu ăn no, ngồi trên nền gạch, trong lòng vô cùng thỏa mãn, hắn đã rất lâu không được ăn no.

Hắn ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ bận rộn ở phòng bếp, trong cái đầu nho nhỏ tràn ngập dấu chấm hỏi.

Vì sao lại có cảm giác tỷ tỷ không giống bình thường nhỉ?