Dương Mộ lấy thau, múc hai bát bột mì rồi xoay người múc nước.
Trên mặt nước phản chiếu một khuôn mặt xinh đẹp nhưng tiều tụy, trên cổ có năm dấu tay cùng một sợi dây.
Dương Mộ sửng sốt, lập tức thò tay vào cổ áo sờ soạng.
Trên cổ nguyên chủ cũng đeo một chiếc hồ lô nhỏ!
Ký ức quá nhiều, nàng không chú ý đến tiểu tiết!
Chiếc hồ lô này giống cái nàng đeo ở kiếp trước y như đúc!
Dương Mộ chợt nghĩ đến nguyên nhân mình xuyên tới đây!
Có lẽ là do cái hồ lô này!
Kiếp trước, từ hồi còn bé tí nàng đã đeo một chiếc vòng hồ lô, viện trưởng viện mồ côi nói lúc nàng bị vứt bỏ đã đeo nó.
Sau này bất kể nàng đi học hay đi làm đều tùy thân mang theo.
Mà trong ký ức mơ hồ của nguyên chủ, trên người nàng luôn đeo một chiếc hồ lô nhỏ.
Nguyên chủ là đứa bé bị mẹ mìn bán tới bán lui, chiếc hồ lô trên cổ lại quá bình thường, cho nên mẹ mìn không có hứng thú cướp nó.
Dương Mộ khẽ vuốt ve vật trong tay, cảm giác vô cùng thân thiết.
Trước khi xuyên qua, nàng bị trời cao giáng vật nặng đè chết trên đường về nhà.
Nghe nói có người bị gạt tàn thuốc đập chết, cũng có người bị chậu hoa đập chết, mà nàng thì bị một con chó đập chết.
Cũng không biết con chó kia có phải tự sát hay không, nó cứ thế rơi từ trên trời xuống, đập trúng nàng.
Chó thì không sao, nhưng nàng thì chết.
Máu nàng nhuộm đỏ hồ lô, sau đó nàng xuyên không.
Vừa tới đã gặp cú sốc đầu đời, bị một nam nhân cao lớn bóp chết tươi.
Sau đó nàng xuyên tiếp…
Mẹ nó toàn chuyện không đâu!
Từ đã… máu?
Dương Mộ vỗ trán, máu nha!
Lấy máu nhận chủ nha!
Sao nàng lại quên mất?
Đều tại tên sát thủ kia siết nàng choáng váng.
Con dao phay đen tuyền cứa qua ngón tay, máu đỏ thẫm chậm rãi nhỏ lên hồ lô.
Dương Mộ nhìn chằm chằm nó, trong lòng mặc niệm: “Ta muốn bàn tay vàng, ta muốn bàn tay vàng…”
Trong không gian yên tĩnh bỗng nhiên truyền ra một tiếng động rất khẽ.
“Tách!”
Chiếc hồ lô nhỏ bằng đầu ngón cái nứt ra một khe hở chỗ đầu nhọn.
Dương Mộ chớp mắt, dùng sức bẻ ra: “Cạch” một tiếng, hồ lô mở.
Trong hồ lô hình như chỉ có một chút nước, chắc khoảng 10 giọt, không thể hơn.
Đây là gì?
Dương Mộ buồn bực, sao không có dấu hiệu nhắc nhở gì hết?
Theo lý mà nói đây chắc là nước suối gì đó, hoặc là thuốc để uống, hoặc là nước để trồng rau.
Nếu là trồng rau thì mười giọt quá ít đi?
“Tỷ, đệ đói.”
Tiểu Thạch Đầu ở ngoài cửa thò đầu vào trong.
Dương Mộ hoàn hồn, nhìn đứa trẻ bởi vì quá gầy mà đôi mắt cực lớn, lòng dạ mềm nhũn, nàng nói: “Cơm xong ngay đây!”
Qua cơn kích động, Dương Mộ chậm rãi khôi phục bình tĩnh, bất kể bàn tay vàng là gì, dù sao cũng là pháp khí, tìm người thử là biết.
Nàng bước nhanh đến căn phòng ở xập xệ của đại phòng, nhổ nắp hồ lô, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đổ nước vào miệng nam nhân đang hôn mê.
Hiện tại nàng không mời nổi đại phu, nam nhân này đã hôn mê ít nhất năm ngày, nàng không thể thấy chết mà không cứu.
Tuyệt đối không thừa nhận là đang thử độc!