Dương Mộ nhìn đứa nhỏ cong mông liều mạng kéo nàng về sau, trong lòng hơi nhói.
Lúc này nàng bỗng hiểu, vì sao kiếp trước mọi người lại gửi vòng hoa cho những kẻ gia trưởng bạo hành con nít.
“Thạch Đầu, hôm nay tỷ dạy đệ một đạo lý. Xem nhẹ sống chết, không phục thì lên!” Nàng khom lưng, buông sọt tre, đổi sang bế đệ đệ đi về phía Dương Tiểu Hoa đang lăn lộn chỗ vườn rau.
Dương Tiểu Hoa bị dọa, không dám nhúc nhích, nhìn Dương Mộ từng bước tới gần, dùng một tay kẹp nàng ta dưới nách, đổi hướng đi đến viện trước.
Dương Thạch Đầu được tỷ tỷ bế ngồi trên khuỷu tay, hắn ôm cổ tỷ tỷ, người run bần bật.
Dương Mộ bước đi như gió, một đường băng qua cửa giữa tới viện trước, tiếp tục đi thẳng về phía Tây sương phòng, nhấc chân đá cửa.
“Bịch bịch!”
“Bịch bịch!”
“Bịch bịch!”
Ba cánh cửa của Tây sương phòng đều bị đá văng, mẫu thân Dương Tiểu Hoa là Lại thị không ở đây.
“Nhãi ranh, ngươi điên rồi?” Một giọng nói chua ngoa truyền đến.
Dương Mộ lạnh lùng xoay người, nhìn thấy Lại thị mập mạp chống nạnh đi ra từ phòng trong, đôi mắt đậu xanh ti hí như hung thần ác sát nhìn nàng.
Lại thị là nàng dâu tam phòng, ham ăn biếng làm nuôi ra một thân toàn thịt là thịt, đã vậy còn chuyên ăn vụng sau đó đổ tội cho tỷ đệ đại phòng Dương Mộ, thật sự rất vô sỉ.
Chờ Lại thị nhìn thấy khuê nữ nhà mình bị người ta kẹp dưới nách, bà ta hét lên một tiếng, ném miếng thịt mỡ chạy chậm tới.
Dương Mộ vứt Dương Tiểu Hoa vào trong lòng Lại thị: “Trông chừng con bà cho tốt, còn dám đánh đệ đệ ta, ta sẽ đánh nó!”
Lại thị đón được con, thấy miệng mồm Dương Tiểu Hoa đầy máu, tức giận xông lên, bà ta buông con, giơ tay cho Dương Mộ một cái tát, miệng mắng: “Đồ ti tiện, ngươi làm phản hả!”
“Bốp!”
Lại thị ăn một cái bạt tai, xoay tại chỗ hai vòng mà sửng sốt.
Bà ta không phân rõ có phải mình mới bị tiện nhân kia đánh không?
Tiểu tiện nhân của đại phòng thường xuyên bị nhà họ Dương đánh, trên từ bà bà Triệu thị, dưới đến khuê nữ của bà ta, ai cũng có thể đánh.
Bao nhiêu năm qua, tiểu tiện nhân có bao giờ dám đánh trả! Đừng nói là đánh trả, số lần né tránh cũng không nhiều lắm.
Tiểu tiện nhân làm sao dám đánh bà ta?
Nhất định là vừa rồi bà ta phát huy không tốt, bà ta phải đánh lại phát nữa!
Lại thị hếch cằm, sắn tay áo, nâng tay, hét lên một tiếng: “Hây!”
Dương Mộ nhấc chân đạp vào bụng bà ta, khiến bà ta ngã chổng vó trên đất.
Thân hình đồ sộ của Lại thị nện xuống đất, dấy lên một đống tro bụi, mặt đất rung chuyển.
Dương Mộ đạp lên bộ ngực đầy đặn của bà ta, uy hϊếp.
“Khuê nữ của bà dám đánh đệ đệ ta một cái, ta đánh lại mười cái! Không tin, bà cứ thử xem!”
Câu cuối dùng đúng là dọa Dương Tiểu Hoa tí thì chết ngất.
Nói xong, Dương Mộ ôm đệ đệ, hùng hổ rời đi.