Chương 4: Kìm chế

Kế mẫu của Dương Đông là Triệu thị tay cất tiền bồi thường vào túi, miệng sai người nhốt con dâu cả mới sinh non vào phòng củi ở hậu viện.

Ba năm qua, đại phòng vẫn luôn bị kế mẫu ức hϊếp, đứa con nuôi như nguyên chủ càng trở thành đối tượng để phát tiết của Triệu thị.

Dần dà, nguyên chủ dưỡng thành tính nết không thích nói chuyện.

Cho nên tạm thời nàng phải giả vờ, kiềm chế tính tình táo bạo của mình.

“Xem nhẹ sống chết, không phục thì lên.” Ngay cả lý tưởng nhân sinh nàng cũng phải kìm lại.

Không thể để người ta nhìn ra nguyên chủ đã thay hồn đổi tim.

Đúng, phải áp chế tính tình, nhất định phải áp chế!

Dương Mộ đứng ở trước cổng sau nhà họ Dương, hít sâu một hơi, tiến lên!

Khoảnh khắc Dương Mộ mở cửa, đập vào mắt là Dương Tiểu Hoa như tòa núi thịt cưỡi trên người nhóc con đệ đệ của nàng.

Dương Tiểu Hoa ngẩng đầu nhìn thoáng qua Dương Mộ, nó không thèm để tâm, tiếp tục nắm đầu Dương Thạch Đầu.

Máu trong người Dương Mộ vọt lên não: “Áp chế cái mẹ nhà nó!”

“Cút!”

Dương Mộ bước ba bước thành hai, một chân đá vào cái mông béo ú của Dương Tiểu Hoa.

Đứa bé nặng hai ba chục cân trực tiếp bay ra ngoài, nện xuống mảnh đất trồng rau, răng cửa không may va phải cục đá.

Dương Tiểu Hoa sửng sốt ba giây, sau đó òa khóc.

Dương Mộ khó bình ổn cơn giận, tiến lên đạp vào mông nó thêm một cước nữa, khống chế sức lực rất tốt, đá không chết được.

Nàng uy hϊếp: “Dám khóc!”

“Ực!”

Dương Tiểu Hoa nghẹn tiếng khóc trong họng, nấc cục một cái.

Dương Mộ quay trở về kiểm tra vết thương của Dương Thạch Đầu.

Nhóc con nhìn thấy Dương Mộ, nước mắt như lũ vỡ đê, ồ ạt trào ra.

“Tỷ...”

Hắn đau quá, tủi thân muốn chết!

Dương Mộ liên tục hít sâu, không để bản thân mất kiểm soát chửi tục trước mặt con nít, nàng cởϊ qυầи áo đệ đệ kiểm tra, miệng hỏi: “Bị thương ở đâu?”

Dương Thạch Đầu chỉ vào eo và đùi: “Nơi này, còn có nơi này nữa!”

Đầu ngón tay nho nhỏ trầy xước, bẩn thỉu.

Dương Mộ cắn răng, đứa nhỏ này quá gầy.

Bên hông cùng phần bắp đùi trong nổi lên từng mảng xanh tím, vài chỗ còn bị rách da. Toàn thân lỗ chỗ vết răng cắn, vết roi mây quất...

Nàng giữ chặt đệ đệ, con ngươi lập loè ánh lửa: “Đi, tỷ báo thù cho đệ!”

Dương Thạch Đầu theo bản năng “vâng” một tiếng, sau đó phanh gấp, tỷ tỷ muốn đi báo thù cho hắn? Hắn lập tức níu tay tỷ tỷ, người lùi lại sau vài bước.

“Tỷ, không đi, không đi, đệ... không đau!”

Tỷ tỷ đi, chắc chắn sẽ bị đánh!

Tổ mẫu sẽ đánh tỷ tỷ, nhị thẩm sẽ đánh tỷ tỷ, tam thẩm sẽ đánh tỷ tỷ... Dù sao, đều sẽ đánh tỷ tỷ!

Hắn không muốn tỷ tỷ bị đánh!