Chương 3: Bị bắt nạt

Gấu trúc ngồi bên cạnh hưng phấn nhìn nàng, hai mắt tỏa sáng, xoa tay hầm hè, bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp thu tình yêu thương và sự chăm sóc của nhân loại.

Nguyên chủ trời sinh sức lớn, nghiệp vụ đào măng vô cùng thuần thục, một nhoáng đã đào ra một cây măng mùa xuân thô bằng cánh tay.

Dương Mộ đang định ném vào sọt thì thấy con gấu ục ịch lăn tới, đôi mắt lấp lánh như đang nói: “Trẫm chờ ngươi tiến cống!”

Dương Mộ coi như không nhìn thấy, đệ đệ nguyên chủ còn đang ở nhà chờ nàng cho ăn, cũng không biết đám thân thích cực phẩm của gia đình kia có bắt nạt đệ đệ nàng không.

Dương Mộ nhanh chóng đào được nửa sọt măng, chào tạm biệt bảo vật quốc gia muốn theo nàng về nhà, cấp tốc xuống núi.

Gấu trúc ăn rất nhiều, có thể ăn cho một vườn bách thú nghèo rớt mùng tơi, trước mắt nàng nuôi không nổi.

Nửa đường bắt gặp một vài loại nấm có thể ăn, nàng thuận tay hái ném vào sọt.

Nàng còn nhặt được một tổ chim, bên trong có bốn quả trứng.

Thời điểm Dương Mộ xuống núi vẫn chưa biết, đệ đệ nguyên chủ đang bị bắt nạt.

*

Thôn Trúc Pha, hậu viện nhà họ Dương.

Dương Tiểu Hoa năm tuổi đẩy ngã đệ đệ Dương Thạch Đầu, một tay chống eo, một tay chỉ vào Dương Thạch Đầu.

“Ngươi là đồ tai họa!”

Mỗi ngày Dương Tiểu Hoa xem tổ mẫu đánh đệ đệ, học được mười mươi giọng điệu của bà ta.

Cái tay béo múp míp véo thịt mềm bên hông Dương Thạch Đầu, mỗi lần véo là một lần dùng sức!

“Ai bảo ngươi không nghe lời!”

Nàng ta chuyên chọn phần thịt đùi và thịt hông mà véo, học tổ mẫu nói chuyện.

“Ai bảo ngươi lười biếng!”

“Ai bảo ngươi không nghe lời!”

Dương Thạch Đầu chưa đến ba tuổi, thiếu dinh dưỡng thời gian dài đâu thể thắng nổi Dương Tiểu Hoa mập mạp?

Hắn vừa trốn, vừa chịu đựng không khóc ra tiếng.

Tỷ tỷ không ở nhà, mẫu thân mới chết, hắn khóc cũng không ai thương, chỉ có thể để người khác nhéo đau hơn, cười lớn hơn!

*

Dương Mộ đeo sọt tre đầy ắp thu hoạch trở về, vừa đi nàng vừa nghĩ.

Nguyên chủ hồi nhỏ bị mẹ mìn bán tới bán lui, năm lên năm tuổi ấy, ngoại tổ phụ thổ phỉ đánh cướp bát cơm của mẹ mìn, cứu được nàng.

Ngoại tổ phụ cân nhắc đến việc con gái Tào Tiểu Tuyết không có con bèn đưa nguyên chủ cho con gái mình làm con nuôi.

Đến nay nguyên chủ đã sống trong thôn được mười năm.

Mấy năm trước Dương Đông còn sống, người trong nhà vẫn biết thu liễm. Kể từ ba năm trước khi tin tức Dương Đông chết trận sa trường truyền về, đãi ngộ của đại phòng Dương gia lập tức thay đổi.