Lại thị nổi trận lôi đình: “Đó là cho Nhị Sơn! Ngươi tính là cái thá gì! Cũng xứng ăn thịt sao!”
Đinh thị xem kịch vui, dù sao thịt kia cũng không liên quan đến bà ta.
Dương Tiểu Hoa đứng ở bên cạnh Lại thị, khóc như đứt từng khúc ruột, nó cũng muốn ăn thịt.
Dương Mộ máy móc lặp lại: “Hết thịt rồi, ta ăn đó, sao nào!”
“A…”
Triệu thị giơ quải trượng bước cặp giò ngắn ngủn xông tới, muốn đánh chết tiểu tiện nhân này, tức chết bà ta rồi!
Dương Mộ yên lặng giơ rìu trong tay, ném mạnh vào hòn đá gần đó.
“Phịch!”
Hòn đá tách ra làm hai nửa, vỡ ra trên đất.
Triệu thị phanh gấp, hoảng sợ nhìn một màn trước mắt.
Bà ta biết nha đầu này sức lớn, nhưng lại không biết sức nàng sẽ lớn như vậy.
Đây chính là viên đá dài nửa thước đó! Không phải khúc gỗ đâu!
Đinh thị cứng đờ tại chỗ, không biết nên làm ra phản ứng gì.
Lại thị hít hà một hơi, ho khan.
Dương Tiểu Hoa sợ tới mức ngậm miệng nín khóc, nhìn chằm chằm hòn đá.
Dương Mộ giơ chiếc rìu đã báo hỏng trong tay, nhìn mọi người, nói: “Không có việc gì thì cút!”
Mẹ chồng nàng dâu ba người đồng thời giật mình, ăn ý trốn trở về tiền viện.
Một lát sau, Lại thị cong eo chạy về hậu viện, ôm Dương Tiểu Hoa vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ, trốn đi.
Dương Mộ cười khẩy một tiếng, chỉ có nhiêu đó?
Dương Thạch Đầu bên này đã hoàn toàn ngây dại.
Con chó mực rúc đằng sau Tiểu Đậu Đinh chẳng lớn hơn nó là bao nhiêu, thân thể run cầm cập, nhân loại gì đó, thật đáng sợ.
Dương Mộ vứt cái rìu nát trong tay, chạy lại bế Tiểu Đậu Đinh, sờ đầu hắn, đi vào trong phòng.
Vừa đi, nàng vừa nói: “Tỷ tỷ trời sinh sức lớn.” Là giải thích, cũng là muốn nói cho đứa trẻ biết, mình là chỗ dựa của hắn.
Tiểu Đậu Đinh theo bản năng gật đầu.
Mộc Đại Lang nhìn thiếu nữ giẫm lên ánh trăng vào phòng, đặt Tiểu Đậu Đinh trên giường, kéo chăn, bọc Tiểu Đậu Đinh kín mít.
Thời điểm thiếu nữ muốn bò lên giường, Mộc Đại Lang khẩn trương nói: “Ngươi muốn làm gì?”
Dương Mộ nhìn Mộc Đại Lang cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt, bừng bừng hứng thú nói: “Ngủ nha.”
Mộc Đại Lang nhíu mày: “Vì sao lại ngủ cùng nhau?”
Dương Mộ bất đắc dĩ nói: “Bởi vì không có nơi khác để ngủ, hơn nữa ngươi là áp trại tướng công của ta.”
Ngón tay trong chăn của Mộc Đại Lang dùng sức siết chặt mảnh sứ vỡ, đây là thứ ban ngày hắn vất vả giấu kỹ.
Nam nhân mà, ra ngoài nhất định phải bảo vệ tốt bản thân mình!
Tuy hắn vì trúng cổ độc dẫn đến toàn thân vô lực, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ để mặc người ta ta cần ta cứ lấy!
Nếu nữ nhân này muốn dùng sức mạnh, hắn sẽ dùng mảnh sứ cắt cổ mình!
Mộc Đại Lang nuốt nước miếng, không dám nhìn thân hình mạn diệu của thiếu nữ, lắp bắp: “Không, không thể ngủ cùng nhau.”
Dương Mộ trợn trắng mắt: “Hừ, đã ngủ cùng nhau mấy ngày rồi.”
Sắc mặt Mộc Đại Lang nháy mắt đen như đít nồi.
Thanh danh của hắn, trong sạch của hắn!
Cứ thế biến mất không còn, đùa nhau hả?
Việc này tuyệt không thể truyền về kinh thành!
Dương Mộ không để ý tới hắn, tiếp tục bò lên giường, nằm xuống tận cùng bên trong.
Mộc Đại Lang hết nhìn nàng lại nhìn chính mình, giữa hai người còn cách một đứa trẻ, trong lòng thoáng yên ổn, hắn cắn răng quay mặt đi, nghiêng người.
Dương Mộ nhìn chằm chằm nóc nhà ngẩn ngơ, ngủ quá sớm, cũng không có sinh hoạt ban đêm, thật nhàm chán.
Ngày mai phải tranh thủ ra sau núi, kiếm vài thứ tốt, mang vào huyện thành bán, lại mua ít đồ lặt vặt bình thường về, tốt nhất là có thể tìm được mối làm ăn, kiếm ít tiền sinh hoạt.
Nếu không chờ sau khi phân nhà, không thể ăn gạo và mì nhà họ Dương, miệng ăn núi lở, ngày tháng sẽ càng thêm gian nan.
Bỗng, một trận tiếng động truyền đến, giống như có thứ gì đó đang dùng móng vuốt cào cửa.
Dương Mộ ngồi dậy, xuống giường xem xét.
Ngoài cửa là con chó đen, ướt đẫm, run lẩy bẩy.
Thì ra trời mưa.