Chương 2: Hoàn cảnh

Thần kỳ ở chỗ, trong thời gian ngắn Dương Mộ xuyên không lần nữa, quan trọng là vẫn xuyên vào thân thể này!

Hiện tại nàng chết đi sống lại, sống lại rồi chết tiếp, chết xong lại sống lại...

Tên sát thủ kia ắt hẳn cho rằng nàng đã chết nên không quay về nữa.

Dương Mộ nhìn thoáng qua gấu con ở bên cạnh không tim không phổi tiếp tục gặm măng, lòng bàn tay ngứa ngáy.

Ai nói vày vò gấu trúc là chuyện không thể?

Gấu trúc con thình lình bị nhấc bổng lên không rồi rơi vào một l*иg ngực: “...”

Nó ngồi ngẩn tại chỗ ba giây, sau đó tiếp tục vùi đầu gặm măng.

Dương Mộ không nhịn được phì cười.

Không không không, nàng sao còn rảnh mà cười, nàng mới bị gϊếŧ!

Nàng phải nhanh chóng lên kế hoạch rời khỏi nơi này!

Hai tay Dương Mộ mân mê gấu trúc, đầu óc vận hành hết công suất.

Ký ức của nguyên chủ đã được dung hợp với nàng lúc xuyên qua, nhưng có vài chuyện nàng vẫn chưa nghĩ ra.

Tên sát thủ kia dùng một chiêu trí mạng, là kẻ có thân thủ lợi hại.

Bất luận là nàng của kiếp trước có thân thủ không tồi hay nguyên chủ của hiện tại có sức lực cực lớn đều đánh không lại.

Không phải đánh không lại quyền cước, mà vì hình như đối phương có nội lực, còn nàng và nguyên chủ thì không.

Nguyên chủ chỉ là một thôn cô, điều đặc biệt duy nhất là trời sinh sức lớn, sao lại chọc phải sát thủ?

Dưỡng phụ của nguyên chủ là Dương Đông, một bổ đầu chết trên chiến trường, không đến mức dẫn tới sát thủ.

Dưỡng mẫu của nàng là Tào Tiểu Tuyết, con gái của một thổ phỉ, tuy thân phận trong thôn có chút đặc biệt, nhưng bà ấy đã qua đời, hôm qua mới đưa tang, sát thủ hiển nhiên không nhắm vào Tào Tiểu Tuyết.

Về phần đệ đệ Dương Thạch Đầu, nó chỉ là đứa trẻ chưa đến ba tuổi...

Dương Mộ nheo mắt, chẳng lẽ bởi vì vị áp trại tướng công mà ngoại tổ phụ thổ phỉ của nguyên chủ đưa tới?

Áp trại tướng công của nguyên chủ tuy bị bệnh hôn mê, nhưng dung mạo quá tuấn tú, không giống thôn phu, phải chăng còn có bối cảnh thân phận?

Nhưng vậy cũng nên đi gϊếŧ tướng công của nguyên chủ chứ gϊếŧ nàng làm gì?

“Ùng ục...” Dạ dày rỗng tuếch truyền ra tiếng kháng nghị.

Nàng đói bụng.

Dương Mộ cúi đầu, muốn nhìn bụng, kết quả đập vào mắt là cái đầu tròn lông xù.

Con gấu trúc này đã quét sạch chỗ măng nguyên chủ vất vả đào được, không chừa lại một cây.

Dương Mộ ôm bụng, nghiến răng nghiến lợi, có thể ăn thịt gấu trúc không?

Online chờ gấp!

Nàng nhìn giỏ tre trơ trọi, lại nhìn gấu trúc vẫn chưa đã thèm.

Xuất phát từ nỗi sợ đi tù mọt gông, Dương Mộ yên lặng xách cổ nó bỏ qua một bên, cầm cuốc bắt đầu đào măng.