Cùng lúc đó, tại tiền viện, trong phòng trên mà Triệu thị ở, mẹ chồng nàng dâu ba người đang châu đầu ghé tai thì thầm to nhỏ.
Triệu thị vóc dáng nhỏ con, Đinh thị khá cao, Lại thị mập mạp, đều không phải kẻ ăn chay.
Đinh thị cau mày, nhỏ giọng nói: “Mẫu thân, tiểu tiện nhân kia bị sao vậy? Sao bỗng trở nên lợi hại thế?”
Triệu thị hùng hổ nói: “Cái thứ ti tiện rách nát! Ăn của ta uống của ta, còn dám đánh ta!”
Lại thị dịch sang chỗ Triệu thị, bĩu môi: “Con thấy, nha đầu kia tám phần bị ngốc rồi!” Cái ghế dưới mông bà ta chịu không nổi thể trọng của bà ta, phát ra tiếng “cót két” kháng nghị.
Triệu thị có chút đau lòng cho băng ghế của mình, lườm nàng dâu thứ ba một cái, tức giận nói: “Đừng nói bậy!”
Đinh thị híp mắt: “Thứ ti tiện kia nói, Tào thị chết rồi, cho nên nàng không đành lòng. Sau này ai dám bắt nạt đại phòng, nàng sẽ đánh chết kẻ đó!” Thêm mắm thêm muối là nghề của bà ta.
Lại thị hỏi: “Nó đây là trách mẫu thân hại chết nương nó?”
Đinh thị trừng Lại thị, nói: “Nói bậy gì đó? Tào thị là tự chết bệnh, không phải do mẫu thân hại chết!”
Triệu thị hoàn hồn cũng trừng Lại thị: “Con nhớ cho kỹ, ra ngoài đừng nói nhầm!”
Lại thị gật cái đầu nặng nề: “Phải phải phải!”
Đinh thị chợt nghĩ đến cái gì, có chút lo lắng: “Có khi nào trại thổ phỉ bên kia biết chúng ta đối xử không tốt với đại phòng không?”
Lại thị béo đến gần như không nhìn thấy cổ, những thổ sản vùng núi Ngũ Đại Oản đưa tới, hoặc là vào phòng Triệu thị, hoặc là vào bụng bà ta và con gái Dương Tiểu Hoa, bà ta có chút chột dạ.
Triệu thị cũng chột dạ nhưng vẫn cố gắng gượng ra vẻ: “Sợ cái gì? Ngày kia lão tam trở lại rồi, sao phải sợ nha đầu chết tiệt đó?”
Bình thường các nam nhân Dương gia đều ra ngoài làm việc, lão tam Dương gia Dương Nam là người có sức lớn, bản lĩnh đánh nhau không tồi.
Đinh thị âm thầm nghĩ, ngày mai con gái trở về, cần phải dặn dò một chút, chớ có qua bên kia chọc tiểu tiện nhân.
Con gái nhị phòng là Dương Thải Hà hôm nay sang nhà ngoại tổ mẫu ở thôn bên đưa miếng độn giày, đêm nay không trở về.
Mẹ chồng nàng dâu ba người thương nghị một lúc lâu cũng không ra đối sách dài ngắn gì, Dương Tiểu Hoa nằm ở trên giường, gáy gỗ rung trời.
Mẹ chồng nàng dâu ba người cuối cùng chỉ có thể kết thúc hội nghị vô nghĩa này, chờ ăn cơm.
Ở nhà họ Dương, ngoài đại phòng, không ai biết làm việc. Toàn ngồi chờ ăn, tới giờ cơm, Dương Mộ sẽ tự giác bưng đồ ăn đến phòng của Triệu thị.
Trong lúc mẹ chồng nàng dâu ba người chờ Dương Mộ đưa cơm, Dương Mộ và Dương Thạch Đầu ở hậu viện đã đánh chén no nê.
Con chó đen ăn ước chừng hơn hai mươi cái sủi cảo, nhưng vẫn chưa đã thèm nhìn cái bát không trong tay Dương Mộ.
Đây là lần đầu tiên nó ăn thịt từ khi sinh ra đến giờ.
Dương Mộ vỗ đầu con chó: “Không thể ăn thêm, đói bụng quá lâu, lập tức ăn no căng, ngươi sẽ biến thành con chó chết!”
Nàng đứng dậy, không nhìn ánh mắt đáng thương của con chó mà đi đến phòng bếp bưng bát sủi cảo cuối cùng đưa cho Mộc Đại Lang.
Trong phòng ánh sáng mờ tối, hoàng hôn sắc cam chiếu vào, biến thành màu vàng quất ấm áp.
Mộc Đại Lang dựa vào gối đầu, cả người vô lực nằm đó, ngón cái theo bản năng vuốt ve đốt ngón trỏ. Nơi này đã từng có một cái nhẫn ban chỉ, lúc ngất vẫn còn, hiện tại đã không còn.
Dương Mộ đến.
Mộc Đại Lang đang ngẩn người, nhìn thấy Dương Mộ có chút sửng sốt.
Một bát sủi cảo đặt ở đầu giường, thiếu nữ nhẹ giọng nói: “Nhân thịt.”
Mộc Đại Lang bưng cái bát, không nói một lời ăn sủi cảo.