Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Áp Trại Tướng Công Thật Ngoan

Chương 17: Đổi hộ tịch nông dân thành thổ phỉ?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dương Mộ bị vây quanh, không ngừng gật đầu, đúng đúng đúng, mong mọi người hãy tận tình phát huy sức tưởng tượng, tiếp tục bổ não!

“Các thẩm thẩm, thúc bá, ta phải trở về tiếp tục làm việc rồi, bằng không, ngày mai tỷ đệ chúng ta sẽ không có cơm ăn…”

Dương Mộ nhân cơ hội trốn đi, để dư luận tự sôi trào.

Nàng ôm đệ đệ đi về phía nhà họ Dương, phía sau truyền đến tiếng thôn dân.

“Nghe ý Mộ nha đầu thì tỷ đệ hai đứa nó một ngày chỉ được ăn một bữa cơm à?”

“Nhà họ Dương đúng là không phải người, cái đồ hèn Dương Trừ Tịch kia cứ để Triệu thị bắt nạt đại phòng thế sao? Đứa nhỏ Thạch Đầu là cháu ruột ông ta mà!”

“Ruột thịt có tính là gì, ta nghe nói, Dương Đông hồi còn nhỏ cũng bị Triệu thị đánh rồi, Dương Đông chính là con ruột Dương Trừ Tịch đấy thôi!”

“Chậc chậc, có kế mẫu thì cũng phải có kế phụ mà…”



Dương Mộ hùng dũng oai vệ ôm đệ đệ vào Dương gia, lúc băng qua tiền viện, dưới cái nhìn như muốn chém người của mẹ chồng nàng dâu Triệu thị, nàng ngang nhiên bước vào hậu viện.

Trận chiến dư luận, toàn thắng!

-

Trời chiều dần ngả về Tây.

Dương Mộ thả đệ đệ xuống, vào phòng bếp làm cơm tối.

Thật ra nửa chiều đã ăn no, nhưng cơm tối vẫn phải ăn một ít, dẫu sao tỷ đệ bọn họ đang độ tuổi phát triển.

Nàng đúng lý hợp tình dùng gạo và mì cùng phòng bếp của nhà họ Dương.

Dương Thạch Đầu chạy vào, trên mặt đều là mồ hôi.

Dương Mộ thấy hắn cầm một cây nấm đi ra ngoài, kinh ngạc nói: “Đệ muốn làm gì?”

Tiểu Đậu Đinh quay đầu, có chút ngượng ngùng nhỏ giọng nói: “Chó đói… cho chó ăn…”

Đồ trong nhà đều do Triệu thị phân phối, dù là đồ Dương Mộ lên núi tìm về cũng phải do Triệu thị làm chủ, đại phòng ăn không đủ no, huống chi là một con chó?

Cầm đồ cho chó ăn cũng không phải Tiểu Đậu Đinh chưa từng làm, nhưng đều là lén làm.

Dương Mộ nhìn con chó lớn ngồi trực ở cửa phòng bếp.

Con chó này năm nay vẫn chưa được một tuổi, lông vàng, mỗi ngày đều ăn không đủ no, cũng không biết làm sao nó lớn được như vậy.

Con chó cẩn thận nhìn Dương Mộ.

Dương Mộ lấy cây nấm trong tay Tiểu Đậu Đinh, nói: “Cái này không có thịt, không biết chó có thể ăn được không, chờ lát nữa nấu cơm xong, tỷ cho nó một bát.”

Dương Thạch Đầu mở to hai mắt nhìn tỷ tỷ, tỷ nói cái gì?

Cho chó một bát cơm lớn?

Hắn kiễng chân, muốn nhìn xem tỷ tỷ đang nấu gì, nhưng bàn bếp quá cao, nhìn không rõ, cơ mà ngửi mùi thôi cũng thấy rất thơm.

Món ngon như vậy, sao tổ mẫu chịu cho chó ăn?

Đến con chó ở cửa cũng không hiểu ra sao, nó hai ba ngày mới được ăn một cái xương cứng như đá, hôm nay có thể ăn cơm sao?

Dương Mộ đuổi chủ nhân của hai đôi mắt một lớn một nhỏ ra ngoài, tiếp tục nấu cơm.

Buổi tối hôm nay có sủi cảo, măng xuân, nấm hương, thịt khô.

Nàng lấy miếng thịt khô duy nhất trong nhà cắt nhỏ, hơn nữa còn không nấu cho người nhà họ Dương ăn.

Chờ Triệu thị biết chắc sẽ lại nổi điên.

Về chuyện mời đạo sĩ tới bắt quỷ, Dương Mộ mặc kệ, thích làm gì thì làm đi.

Dù sao thời buổi này, có bản lĩnh ra giá xa xỉ mời đạo sĩ đuổi quỷ là chuyện Dương gia không làm nổi, người được mời đến ắt không có bản lĩnh.

Nếu nhà họ Dương thật sự dám mời đạo sĩ, nàng sẽ bắt tay với đạo sĩ, lừa sạch tiền nhà họ Dương, sau đó mang theo đệ đệ cùng áp trại tướng công bỏ chạy.

Ừm? Về phần hộ tịch phải làm thế nào?

Lúc tin Dương Đông chết trận truyền về, Triệu thị tham ô tiền của đại phòng, còn đuổi bọn họ ra khỏi căn nhà đang ở, Ngũ Đại Oản đã từng tới một lần, muốn dẫn bọn họ đến trại thổ phỉ ở núi Kê Quan cư trú.

Nhưng Tào Tiểu Tuyết vì toàn gia đều mang hộ tịch nông dân, lại không dám đối mặt với vị mẫu thân thổ phỉ, cho nên không đi.

Triệu thị không có khả năng trả hộ tịch cho bọn họ, muốn sửa hộ tịch phải đến chỗ tộc trưởng và lí chính để sửa.

Làm sao để sửa?

Đổi hộ tịch nông dân thành thổ phỉ?

Không có loại hộ tịch nào cho thổ phỉ, thổ phỉ là loạn dân, sẽ bị triều đình tiêu diệt.

Dương Mộ vừa làm sủi cảo, vừa lên kế hoạch tiếp theo.

Vẫn phải phân nhà, hơn nữa càng sớm càng tốt.
« Chương TrướcChương Tiếp »