Chương 16: Xám xịt rời đi

Chờ Triệu thị khóc mệt rồi, gào giọng kêu khát, Dương Mộ mới tỏ vẻ không dám tin nhìn hai mẫu tử Triệu thị, bi thương nói: “Tổ mẫu nói, những vết thương đó đều do nương ta đánh, vậy căn nhà nát chúng ta ở cũng do nương ta đòi sao?”

Nàng chỉ vào Triệu thị: “Giữa tháng ba rét mướt bà bắt nương ta ra bờ sông giặt vải bó chân cho bà, hại nương ta rơi vào trong nước suýt chết đuối, lúc được Đại Tráng cõng về, bà đã nói thế nào? Bà mắng nương ta vô dụng, làm mất vải bó chân của bà! Bà nói nương ta đáng chết! Bà nói không được mời đại phu cho nương ta! Bà nói nương ta giả bệnh, bà nói nương ta chết sớm có thể tiết kiệm được lương thực cho một người!”

Triệu thị trừng mắt, bà ta… bà ta đúng là nghĩ như vậy nhưng bà ta chưa từng nói ra miệng mà!

Ánh mắt Dương Mộ đầy bi thương: “Nương ta là đang sống sờ sờ bị bà hại chết!”

Nàng học Triệu thị, khóc tê tâm liệt phế: “Ông trời ơi, ông mau mở mắt ra mà xem đi, người tốt đều không có đường sống!”

Triệu thị thôi khóc, tức giận đến run môi, chỉ vào Dương Mộ lớn tiếng nói: “Ta không hề!”

Dương Mộ nheo mắt nhìn bà ta, ép hỏi: “Thế nương ta chết thế nào?”

Triệu thị nghẹn họng, quả thật là bị bà ta hại chết…

Đinh thị vội chen miệng: “Ai da, đồ nói dối nhà ngươi, sao lại ăn nói lung tung như vậy, nương ngươi rõ ràng bệnh chết!”

Dương Mộ quay ra nhìn bà ta, ánh mắt càng thêm sắc bén: “Buổi sáng nương ta rơi vào trong sông, buổi tối mới mời đại phu, bà nói bà ấy chết vì bệnh sao? Bà bị bệnh, ta lề mề chờ qua 5 canh giờ (10 tiếng) mới mời đại phu cho bà rồi nói bà chết bệnh được không?”

Sắc mặt Đinh thị xanh mét, cả giận mắng: “Phủi phui cái mồm! Ngươi đang rủa ai đấy? Ngươi mới chết bệnh!”

Các thôn dân tuy rằng đơn thuần, nhưng không phải ngốc, lúc này, còn ai không nhìn ra trong đôi tổ tôn này, người nào đúng người nào sai ư?

Dương Mộ tiếp tục: “Có bản lĩnh thì bà lấy quải trượng kia ra so với vết thương trên người ta, xem có phải do bà dùng nó đánh ta hay không!”

Nàng giơ cánh tay, để vết thương lộ rõ trước mặt mọi người, mọi người hết nhìn quải trượng trong tay Triệu thị, lại nhìn vết thương trên cánh tay Dương Mộ, nghị luận sôi nổi.

“Đây rõ ràng do quải trượng kia đánh mà!”

“Sao ngươi nhìn ra?”

“Ngươi xem ba cái khấc trên đầu quải trượng kia đi, nó là ba đoạn thâm tím trên vết thương!”

“Ồ! Đúng đúng đúng, quả là giống nhau như đúc!”

“Triệu thị à, lần này là bà không đúng rồi, sao có thể đánh cháu mình hả?”

“Lại còn đánh cháu mình thành như vậy, quá độc ác!”

“Cho dù không phải cháu ruột thì cũng không thể đánh như vậy đâu!”

*

Mẹ chồng nàng dâu Triệu thị đều sượng mặt, cố đấm ăn xôi phản bác vài câu rồi xám xịt rời đi.

Không ít thôn dân đều nhổ nước miếng vào bóng dáng mẫu tử Triệu thị.

Các thôn dân ăn xong dưa nhà họ Dương lại ân cần hỏi han tỷ đệ Dương Mộ.

“Ai nha, quần áo trên người Thạch Đầu mỏng quá! Rét tháng ba bà già chết cóng, thế này không bị lạnh chết mới giỏi!”

“Triệu thị thật là không phải người!”

“Hai tỷ đệ quá đáng thương, không có phụ mẫu làm chỗ dựa, còn bị mụ la sát Triệu thị kia đánh!”

“Ta thấy Đinh thị đó cũng không phải thứ tốt!”

“Cả Lại thị nữa, ham ăn biếng làm! Việc vặt trong nhà Dương gia chắc đều do hai tỷ đệ bọn họ làm!”

“Nói không chừng việc nặng trong Dương gia cũng đều do hai tỷ đệ bọn họ làm!”

“Bắt làm việc lại không cho ăn cơm, ngươi xem tỷ đệ bọn họ đói quắt rồi!”

“Mộ nha đầu à, tỷ đệ hai đứa đáng thương quá!”