Dương Mộ nhìn một đám thôn dân, trong lòng âm thầm dặn mình, không thể dùng bạo lực giải quyết, nàng còn cần phân nhà!
Tại Đại Thuận triều hư cấu này, muốn phân gia, trên khế ước phân nhà phải có chữ ký và con dấu của lí chính hoặc tộc trưởng.
Dương Mộ ôm đệ đệ đi tới, nói với thôn dân vây quanh hai người Triệu thị: “Phiền các thúc bá thẩm thẩm nhường một chút!”
Các thôn dân thấy nàng không khỏi xấu hổ.
Nói xấu sau lưng người ta còn bị người bắt quả tang, hiện trường giả chết tập thể tái hiện.
Dương Mộ đảo mắt nhìn từng người, bọn họ hoặc nhìn trời, hoặc khảy móng tay, đều là người thích hóng chuyện gió chiều nào xoay chiều ấy thôi, không phải người ác gì.
Nàng ôm đệ đệ, nhảy lên thềm đá, đặt mông ngồi xuống, nhìn Triệu thị nói: “Ta lên năm tiến vào Dương gia, đã sớm không cần người ta hót c*t hót nước đ*i, tổ mẫu nói lời này không thấy xấu hổ sao?”
Mẹ chồng nàng dâu Triệu thị sửng sốt, đang định phản bác lại nghe Dương Mộ bi thương lớn tiếng khóc lóc kể lể.
“Các vị thôn dân hàng xóm láng giềng phải làm chủ cho ta! Mấy năm qua đại phòng chúng ta làm trâu làm ngựa, nương ta bị nhà họ Dương ngược đãi đến chết! Ta và đệ đệ cũng sắp bị nhà họ Dương đánh chết rồi!”
Thôn dân sửng sốt ba giây, nhìn Dương Mộ ngồi trên thềm đá, lại nhìn Triệu thị ngồi dưới đất.
Tư thế không thể nói là tương tự mà phải nói là giống nhau như đúc!
Mã thị chỉ vào Dương Mộ: “Ngươi không thể ăn không nói có như vậy! Ngươi xem tổ mẫu ngươi một thân đầy bùn! Còn không phải là chứng cứ ngươi đánh người sao?”
Xem náo nhiệt mà, có ai ngại lớn chuyện đâu?
Thôn dân lập tức mồm năm miệng mười: “Đúng vậy, Mộ nha đầu, ngươi phải có chứng cứ nha! Tổ mẫu ngươi có bùn! Ngươi có gì?”
Dương Mộ thôi khóc: “Đó là do bà ta tự mình ngã lăn ra đất trồng rau, sau đó vu oan là ta đánh, các ngươi nhìn vết thương trên người ta và Thạch Đầu là biết!”
Đoạn, nàng sắn tay áo, lộ ra vết thương ngang dọc đan xen, đều là Triệu thị dùng gậy đánh.
Nàng lại cởi xiêm y của đệ đệ, lộ ra đủ loại vết thương nhìn mà ghê người.
Thôn dân im thin thít.
Nam ngậm miệng, nữ yên lặng rơi lệ.
Dương Mộ mặc lại xiêm y cho Thạch Đầu, rét tháng ba, thật sự rất lạnh đó.
Triệu thị “vèo” một phát nhảy dựng dậy, độ linh hoạt hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác.
Bà ta chỉ vào Dương Mộ: “Cái thứ rẻ tiền nhà ngươi! Ai biết ngươi làm gì ra tội bị thương, dựa vào đâu nói là ta làm!”
Thôn dân nhìn dáng vẻ muốn ăn thịt người kia của Triệu thị, gật gù tỏ vẻ: “Dựa vào cái thái độ muốn ăn thịt người này của bà, đúng là có thể do bà làm.”
Đinh thị vội tỏ vẻ uất ức: “Đây là nương nó lúc còn sống đánh nó, không phải nhà họ Dương chúng ta đánh! Nương nó là thổ phỉ, thích đánh con. Chúng ta khuyên thế nào cũng vô dụng!”
Thôn dân như bừng tỉnh, ồ, chuyện này… hình như cũng có lý!
Triệu thị nhận được linh cảm từ Đinh thị, lập tức đặt mông ngồi trở lại trên đất ăn vạ, gào khản cổ: “Ông trời ơi, ngài mau mở to mắt ra mà xem, đây là thứ cháu gái lòng lang dạ sói gì chứ!”
Dương Mộ nhìn Triệu thị nâng đôi tay run rẩy chỉ trời, lát sau lại vỗ thùm thụp trên đất như muốn gọi ai đội mồ sống dậy.
Các thôn dân nhìn Triệu thị như thể bị oan tám đời, trong lúc nhất thời có chút do dự, không biết ai nói đúng.
Dương Mộ lay đệ đệ ngồi ở trên đùi: “Dạy cho đệ một cụm từ, khóc thiên đoạt địa.”
“Đây là khóc thiên.” (Triệu thị nhấc tay run rẩy chỉ trời)
“Đây là đoạt địa.” (Triệu thị vỗ tay xuống đất, moi đào)
“Khóc thiên.”
“Đoạt địa.”
Dương Thạch Đầu gãi đầu, cái hiểu cái không. Nhưng sau khi tỷ tỷ lặp đi lặp lại, ít nhiều hắn đã hiểu chút ít.