Đúng lúc này, Triệu thị ngồi trong đất trồng rau “òa” khóc, dọa tỷ đệ Dương Mộ nhảy dựng.
“Ôi trời đất ơi, thế này thì ta biết phải sống sao đây! Cháu gái đánh tổ mẫu rồi! Thiên lý bất dung!”
Triệu thị ngồi vỗ đùi, gào gáy.
Dương Mộ nhướng mày, kỹ thuật diễn này… thật cay mắt!
Đinh thị đảo tròng mắt, thò lại gần đưa ra chủ ý: “Mẫu thân, cháu chắt bất hiếu thế này, chúng ta nên để cho toàn thôn đều biết!”
Triệu thị nheo đôi mắt ti hí nhìn Đinh thị, phải rồi!
“Mau đỡ ta dậy, ta muốn bà con hàng xóm láng giềng phân xử giúp!”
Thế là Triệu thị dưới sự nâng đỡ của Lại thị và Đinh thị cùng nhau đứng lên, hung dữ trừng Dương Mộ một cái, chống gậy rời đi.
Một lát sau, tại cổng lớn nhà họ Dương truyền ra tiếng Triệu thị lớn giọng.
“Bà con hàng xóm mau tới phân xử giúp mẫu tử chúng ta một chút! Ta sống không nổi nữa rồi! Nuôi con nuôi cháu mười mấy năm giờ nó ăn cháo đá bát, đòi gϊếŧ cả tổ mẫu này!”
Dương Mộ gật gù, ồ, thì ra là muốn đại chiến dư luận!
Việc này nàng rất quen thuộc!
Chẳng phải chỉ đổi bàn phím thành miệng thôi sao! Có gì khó?
Dương Mộ bế đệ đệ, miệng lẩm bẩm: “Đi đi đi, xem tỷ tỷ đệ dùng ma pháp đánh bại ma pháp thế nào!”
Ngày này Dương Thạch Đầu bị đủ các loại thao tác khác người của tỷ tỷ làm cho hoang mang như lọt vào trong sương mù, hoàn toàn không nghe hiểu tỷ tỷ đang dong dài cái gì, mắt nhắm mắt mở vài cái đã đến cổng lớn.
Đứng cổng lớn ở nhà họ Dương, Dương Mộ sửng sốt.
Ơ? Triệu thị đâu?
“Mọi người mau nhìn xem, nó lại muốn gϊếŧ ta! Nó chính là đứa cháu gái ta cất công nuôi lớn!”
Dương Mộ theo tiếng nhìn lại, Triệu thị đang ngồi trên quảng trường đối diện nhà họ Dương, xòe xiêm y đầy bùn đất cho người ta xem.
Quảng trường có diện tích không nhỏ, là nơi các thôn dân dùng để phơi hạt kê sau khi thu hoạch vụ thu, ở giữa có một đài cối xay lớn. Lúc rảnh rỗi rất nhiều thôn dân ra quảng trường nói chuyện phiếm.
Lúc này đang có một nhóm người làm việc nhà, thấy Triệu thị khóc lóc ăn vạ đều vây quanh bà ta, chỉ chỉ trỏ trỏ Triệu thị.
Dương Mộ ôm đệ đệ nhìn quảng trường, lại nhìn bên trong cổng lớn nhà họ Dương.
Khoảng cách xa như vậy mà vừa rồi nàng ở hậu viện vẫn nghe được rõ ràng rành mạch, giọng Triệu thị lớn thế sao?
Trên quảng trường, tức phụ của Lý chính là mã thị chỉ vào bùn trên mông Triệu thị, tò mò hỏi: “Đây là nha đầu kia làm sao? Đánh bà hả?”
Triệu thị gào khàn cổ không thấy nước mắt rơi: “Nó… nó đá ta! Còn đánh ta!”
Đinh thị thấy mồm mép bà ta không được, lập tức tiếp lời: “Nó cầm rìu, muốn chém ch·ết nương ta! Còn nói muốn chém chết ta và tam thẩm của nó!” Luận từ không thành có, không ai chuyên nghiệp hơn bà ta.
Triệu thị nghi ngờ nhìn nàng dâu thứ hai, hở? Là như vậy sao?
Mã thị nghe Đinh thị nói, lập tức thay đổi thái độ, vẻ mặt khoa trương: “Ôi chao! Đây là làm phản rồi!”
Đinh thị nói: “Còn không phải sao? Tiểu nha đầu kia vô pháp vô thiên, không biết hiếu thuận với trưởng bối, còn muốn gϊếŧ người!”
Trên quảng trường một đám người trâu đầu ghé tai nghị luận.
“Không thể nào! Tiểu nha đầu đó ngày thường rất ngoan nha!”
“Ai nha, ngươi quên rồi hả, nương nó là khuê nữ của thổ phỉ đấy!”
“Ờ, đúng đúng đúng, ta suýt quên mất chuyện này!”
“Đây gọi là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột sinh chuột con biết đào hang!”
“Đúng vậy, hậu nhân của thổ phỉ sao có thể là thứ tốt!”