- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Áp Trại Tướng Công Thật Ngoan
- Chương 13: Nàng muốn phân nhà!
Áp Trại Tướng Công Thật Ngoan
Chương 13: Nàng muốn phân nhà!
Triệu thị cong đít, dùng sức rút quải trượng, hét lớn: “Ta mới 56, lấy đâu ra hơn 60?”
Đinh thị uốn uốn éo eo, tiến lên một bước: “Phì, ngươi bớt điêu ngoa, ngươi mới đi quyến rũ người ngoài!”
Lại thị thì chống nạnh: “Ta không hề mua đậu phụ, ta mua sữa đậu nành! Ơ không! Ta không trộm tiền!”
Dương Mộ cười như không cười: “Vậy hôm nay bà lên phòng trên làm gì?”
Nàng nhìn về phía Triệu thị đang dẩu mông rút gậy: “Bà nên kiểm tra xem mình thiếu bao nhiêu tiền.”
Triệu thị cả giận: “Ngươi nói láo! Tam thẩm của ngươi sao lại trộm đồ trong nhà mình! Muốn trộm cũng nên là ngươi trộm!”
Lại thị ưỡn bộ ngực đẫy đà, mặt mày đắc ý, mấy năm qua bà ta trộm tiền bao nhiêu lần đều để đại phòng đội nồi.
Dương Mộ nhìn bà ta ưỡn ngực không khỏi lo lắng cho sống lưng của bà ta, cứ ưỡn như vậy một hồi có khi gãy eo.
Triệu thị giận dữ: “Ngươi buông quải trượng của ta mau!”
“Ờ.”
Dương Mộ buông thật.
“Ai ui!”
Triệu thị không đề phòng, theo quán tính ngã ngồi trên đất.
Đinh thị và Lại thị đứng ở phía sau Triệu thị, cũng bị ngã theo.
Dương Thạch Đầu đứng bên yên lặng quan sát chiến trường không nhịn được “phì” một tiếng bật cười.
Triệu thị thấy Dương Thạch Đầu, hùng hùng hổ hổ mắng: “Cái đồ tai họa nhà ngươi, cũng không biết điều lại đây đỡ ta, còn dám cười! Xem ta có đ·ánh ch·ết ngươi không!” Đoạn, bà ta giãy giụa đòi dậy.
Dương Thạch Đầu nín cười, ánh mắt lập loè, muốn chạy đi đỡ Triệu thị, lại không dám qua đó vì sợ b·ị đ·ánh.
Dương Mộ kéo Dương Thạch Đầu qua chỗ mình, sợ đứa nhỏ sốt ruột nghe lời mấy nữ nhân kia, nàng nghiêm túc nói: “Thạch Đầu, đệ không phải tai họa!”
Hốc mắt Dương Thạch Đầu hồng hồng, cúi đầu không nói lời nào.
Hắn bị gọi là tai họa đã ba năm, không phải một câu tỷ tỷ nói không phải thì không phải.
Cha nương đều bị hắn khắc ch·ết, tiếp theo liệu có khi nào là tỷ tỷ không?
Triệu thị cuối cùng cũng bò dậy được, xông lên một tay nắm tóc Dương Thạch Đầu, tay còn lại véo hông đứa bé.
Đây là thủ đoạn bà ta quen dùng, nắm tóc đứa bé sẽ không chạy thoát, chỉ có thể khóc lóc để mặc bà ta véo.
Con nít hồi bé phải véo, véo không chết được, nhưng đau.
Chờ lớn hơn chút có thể dùng gậy đánh, chỉ cần không đánh vào đầu sẽ không ch·ết.
Dẫu sao đ·ánh ch·ết rồi ai làm việc cho bà ta?
Dương Mộ tay lanh mắt lẹ, kéo được Thạch Đầu ra sau mình, nhấc chân đạp vào đầu vai Triệu thị.
Triệu thị lần nữa ngã lăn quay ra mảnh đất trồng rau, bà ta may mắn hơn Dương Tiểu Hoa, không bị ngã rụng răng.
Nhưng tư thế bất nhã như chó ăn cứt, miệng đầy bùn.
Đinh thị kinh hô một tiếng, vội chạy lại đỡ.
Dương Mộ đè nén lửa giận, lớn tiếng nói: “Nương ta không còn nữa, từ hôm nay trở đi ta chính là trụ cột của đại phòng! Các ngươi ai còn dám bắt nạt đại phòng, ta sẽ đánh tất!”
Dương Thạch Đầu hãy còn run, lòng đầy sợ hãi.
Mỗi lần hắn bị tổ mẫu túm tóc véo thịt, muốn tránh cũng không được, chỉ có thể khóc.
Có tỷ tỷ ở bên, tỷ tỷ sẽ cầu xin tổ mẫu, vì thế tổ mẫu sẽ buông hắn, dùng quải trượng đánh tỷ tỷ.
Nhưng phần nhiều thời gian tổ mẫu đều chọn lúc tỷ tỷ ra ngoài làm việc để véo hắn, hắn khóc rất lâu cũng không có ai tới cứu.
Lâu dần, hắn không khóc nữa.
Bởi vì hắn phát hiện, hắn khóc càng to, tổ mẫu càng vui vẻ, xuống tay càng ác hơn.
Dương Thạch Đầu bỗng ôm lấy chân tỷ tỷ, hàm răng va vào nhau cầm cập, tổ mẫu thật đáng sợ.
Dương Mộ hít sâu một hơi, áp chế cơn táo bạo trong lòng, chậm rãi ngồi xuống xoa đầu đệ đệ, nỗ lực để giọng mình thêm dịu dàng.
“Thạch Đầu đừng sợ, sau này ai cũng không thể bắt nạt đệ.”
Nàng muốn phân nhà!
Không thể để đứa nhỏ này mở rộng bóng ma tâm lý!
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Áp Trại Tướng Công Thật Ngoan
- Chương 13: Nàng muốn phân nhà!