Chương 12: Đại chiến 1 VS 3

Đinh thị tức giận không thôi, sao bà ta lại không phát huy tốt cái miệng của mình?

Tại thôn Trúc Pha này, bà ta cãi nhau chưa từng thua ai, hôm nay coi như nha đầu kia gặp may, có thể dọa bà ta bỏ chạy, bằng không, bà ta nhất định có thể thắng!

Đinh thị chờ qua cơn tức bỗng nhớ tới lúc mình chạy về nhà có phải đã nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ trong viện không?

Hình như là hai tòa núi thịt?

Đinh thị múc chậu nước rửa sạch tay, sửa sang lại cái đầu rối bù cho chỉnh tề, lúc này mới mở cửa phòng.

Trong viện, Lại thị nằm dạng thành hình chữ X trên đất.

Dương Tiểu Hoa khóc mệt rồi nằm bò trên người Lại thị mà ngủ.

Nằm trên đất mà cũng ngủ được?

Đinh thị trợn trắng mắt, cả nhà toàn kẻ lười!

Lúc này, Triệu thị chống gậy đánh bài trở lại.

Cửa viện rộng mở, nàng dâu thứ hai thì đứng, nàng dâu thứ ba thì nằm, cháu gái nằm bò bên trên.

Triệu thị một chân bên ngoài, một chân bên trong, kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Nhà lão tam sao ra đây nằm?”

Đinh thị thấy Triệu thị trở về, ánh mắt sáng lên, lập tức chạy tới tố cáo.

Triệu thị bước chân đi vào, dùng gậy thọc thọc eo Lại thị, thọc đến khi Lại thị tỉnh lại mới thôi.

*

Hậu viện, Dương Mộ hạ quyết tâm, ánh mắt kiên định.

Nàng phải giả vờ, không thể để hình tượng sụp đổ quá nhanh, như vậy dễ bị người ta hoài nghi là quỷ bám người.

Nàng phải hèn nhát, phải ẩn nhẫn, phải bình tĩnh!

Phải diễn cho ra một tiểu cô nương chịu nhục bị bắt nạt!

Lúc này, Triệu thị giơ gậy băng qua cửa giữa ra hậu viện, miệng mồm thốt ra mấy lời không sạch sẽ: “Cái thứ rẻ mạt chết tiệt, ngươi giống y thằng cha ma quỷ của ngươi, chỉ biết ức h·iếp người nhà! Xem ta hôm nay có đ·ánh ch·ết ngươi không!”

Dương Mộ vừa mới dặn lòng xong, nghe vậy một ngọn lửa lớn bùng cháy, con mẹ nó ẩn nhẫn cái khỉ gió!

Chẳng lẽ lại để mình b·ị đ·ánh mới vui hay sao!

Lão chủ chứa kia, bà chạy mau lên cho ta, thanh đao dài 40 mét của ta sắp không chịu nổi tịch mịch!

Triệu thị nóng máu hùng hổ xông vào, hoàn toàn không nhìn thấy trong mắt cháu gái tràn ngập chờ mong cùng hưng phấn, bước chân bình bịch.

Dương Mộ nhìn cặp giò ngắn tủn của Triệu thị đảo thoăn thoắt, tần suất cực nhanh, ngặt vì bước ngắn, đã chạy nửa ngày vẫn không tới nơi, không khỏi sốt ruột, tiến lên vài bước.

Triệu thị hừng hực khí thế, Dương Đông và Tào thị đều đ·ã ch·ết, không còn ai làm chủ cho nha đầu này, bà ta rất vui!

Bà ta giơ cao giơ quải trượng, miệng mắng: “Thứ rẻ tiền, dám đánh trưởng bối! Ngươi làm phản rồi!”

Triệu thị cuối cùng cũng chạy tới trước mặt Dương Mộ, cây gậy nện xuống, miệng mắng không ngừng: “Đồ rẻ tiền, xem ta có đ·ánh ch·ết ngươi hay không!”

Quải trượng rơi xuống một nửa đã bị Dương Mộ chộp trong tay.

“Ai là thứ rẻ tiền hả?” Ánh mắt Dương Mộ lạnh căm căm nhìn Triệu thị.

Triệu thị vóc dáng nhỏ con, đứng trước mặt Dương Mộ, bà ta phải ngẩng đầu nhìn.

Bà ta không dám tin nha đầu này dám bắt lấy quải trượng của mình.

Bà ta dùng sức rút ra nhưng bất động.

Đinh thị có mẹ chồng chống lưng, đắc ý nhìn Dương Mộ: “Bản thân mình là thứ rẻ tiền còn không biết sao? Dương gia nuôi ngươi, ngươi kiếm được phân tiền nào trả ơn Dương gia chưa?”

Luận cãi nhau, Đinh thị bà ta chưa từng thua!

Dương Mộ nhìn mẹ chồng nàng dâu ba người, tay chỉ vào từng người, lời nói còn hà khắc hơn Đinh thị: “Bà, lão thái bà đó, đã hơn 60 tuổi rồi suốt ngày chỉ biết đánh bài, thua của Dương gia bao nhiêu tiền, trong lòng bà không rõ hay sao? Thứ rẻ tiền!”

Ngón tay mảnh khảnh, da dẻ nứt toác chỉ sang bên cạnh: “Còn bà, cả ngày trang điểm như yêu tinh là muốn dụ dỗ ai? Son phấn tiêu không ít tiền đi? Thứ rẻ tiền!”

Lại thị muốn đánh bay cái tay chỉ mặt mình của Dương Mộ, Dương Mộ tránh được sau đó lại chỉ tiếp: “Bà, ham ăn biếng làm, trộm của nhà họ Dương bao nhiêu bạc mua đậu phụ ăn vụng? Thứ rẻ tiền!”

Mẹ chồng nàng dâu ba người bị Dương Mộ mắng cho mặt đỏ tía tai.

Không phải xấu hổ, mà là tức.