Đinh thị b·ị đ·ánh đỏ cả mu bàn tay, nghe được lời Dương Mộ nói, da đầu bà ta tê dại, thẹn quá thành giận quát: “Ngươi là tiện nhân không biết xấu hổ, xem ta có xé nát cái miệng kia của ngươi không!”
Đoạn, bà ta nhào lên.
Dương Mộ giơ ngang cái rìu trước mặt Đinh thị.
Đinh thị lập tức phanh gấp, nhìn chằm chằm lưỡi rìu, vẻ mặt không dám tin.
Dương Mộ đánh giá Đinh thị từ trên xuống dưới một lượt, học giọng điệu chanh chua vừa rồi của bà ta: “Nhị thẩm tóc tai xoã sợi, mặt mày ửng hồng, là ai thỏa mãn nhị thẩm rồi? Nhị thúc không ở nhà mà, chẳng lẽ, là quỷ?”
Đinh thị nhìn Dương Mộ, vừa xấu hổ vừa giận dữ, bà ta lớn từng này chưa từng cãi thua ai!
Đinh thị hít sâu một hơi, chỉ vào mũi Dương Mộ, mắng: “Cũng không biết đại phòng nhặt được cái thứ rách nát như ngươi ở đâu, dám chơi trò uy phong trước mặt ta! Sợ là ngươi đã quên lúc tổ mẫu ngươi đánh ngươi, ngươi la oai oái thế nào rồi!”
Dương Mộ cười ha hả: “Trước kia ta chịu đựng là bởi vì nương ta bảo ta nhịn. Hiện giờ nương ta đi rồi, ta không cần nhịn nữa! Một người trời sinh mạnh mẽ như ta chẳng thua kém gì hán tử luyện võ, còn chịu để mấy kẻ chuyên làm việc vặt các người bắt nạt sao? Nói cho bà nghe, chuyện Đinh thị bà ngày ngày ra ngoài lêu lổng, ta sẽ nói với nhị thúc.”
Đinh thị tức giận giậm chân, chỉ vào Dương Mộ nói: “Đồ đê tiện nhà ngươi đúng là thiếu đánh! Tiện y như nương ngươi!”
Dương Mộ không ngần ngại tát thẳng vào mặt Đinh thị: “Lão yêu bà, bà mắng nương ta một tiếng nữa thử xem!”
Nàng giơ rìu muốn ch·ém ng·ười.
Trên má Đinh thị in dấu năm ngón tay, bà ta hét lên một tiếng, ôm đầu bỏ chạy.
Dương Mộ giơ rìu, bĩu môi nhìn Đinh thị vắt giò lên cổ mà chạy.
Chỉ có vậy?
Không có sức chiến đấu gì hết!
Dương Mộ ngồi xổm, nhìn thẳng vào mắt Dương Thạch Đầu đang choáng váng, nói: “Còn nhớ những gì tỷ dạy đệ không?”
Dương Thạch Đầu ngơ ngác nhìn Dương Mộ, trong đầu ngoài sợ hãi và dấu chấm hỏi thì còn một chút sùng bái cùng khát khao.
Dương Mộ giơ tay vò đầu đệ đệ, nhắc lại: “Về sau, đừng để người khác bắt nạt. Bất kể là ai đánh đệ, đều đánh lại cho tỷ!”
Dương Thạch Đầu vẫn thơ thẩn nhìn tỷ tỷ, giống như không biết mình nên trả lời thế nào.
Sau một lúc lâu mới gật đầu trong cái nhìn nghiêm túc của tỷ tỷ.
Chờ Dương Thạch Đầu chạy đi chơi với chó đen, Dương Mộ ngồi trên cối xay có chút hối hận.
Đã bảo rồi, phải áp chế tính tình cơ mà?
Đã bảo rồi, phải giả làm cháu ngoan mấy ngày cơ mà?
Không biết lớp vỏ bọc này còn giấu được bao lâu!
Nàng bực bội túm tóc, toàn thân tản ra hơi thở thô bạo “Lão nương đang rất bực bội”.
*
Đinh thị về viện trước, một đường ôm đầu chạy tới Đông sương phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa, “lạch cạch” một tiếng gài then, động tác liền mạch dứt khoát.
Bà ta trốn phía sau giường, lòng còn sợ hãi.
Có phải nha đầu kia điên rồi không?
Xưa giờ đánh không dám đánh trả, mắng không dám cãi lại.
Ban nãy nó nói cái gì?
Hình như nói, bởi vì lúc trước tiện nhân Tào Tiểu Tuyết còn sống cho nên nó mới chịu đánh chịu mắng.
Hiện tại tiện nhân Tào Tiểu Tuyết ch·ết rồi, nó không nhịn nữa?
Không đúng, không phải nên là Tào Tiểu Tuyết ch·ết rồi, nó càng không dám phản kháng sao?
Đúng vậy! Nha đầu này chỉ đang phô trương thanh thế!
Đinh thị vỗ đùi đánh đét một cái, hối hận vì mới thế mình đã bị dọa chạy?
Vừa rồi bà ta nên tìm cái gậy, tàn nhẫn vụt cho nha đầu kia mấy cái, ai bảo nàng dám dùng rìu dọa bà ta!
Đúng đúng đúng, còn dám mắng bà ta cái gì mà không biết liêm sỉ, tiểu tiện nhân không biết xấu hổ!