Chương 10: Nàng muốn gϊếŧ hắn?

Dương Mộ rửa bát xong, vào nhà xem Mộc Đại Lang, vẫn chưa tỉnh.

Nàng ngồi ở mép giường, thở dài một hơi, theo bản năng vuốt ve chiếc hồ lô trên cổ.

Hiện tại nàng đã hoàn toàn dung hợp với ký ức của nguyên chủ.

Hồ lô này giống y hồ lô kiếp trước của nàng bất luận về kích cỡ hay màu sắc.

Thứ duy nhất khác biệt chính là, trên thân hồ lô có khắc một chữ “Mộ”.

Thể chữ rất đẹp, cũng không biết là ai khắc, nguyên chủ đã quên.

Nhưng cũng chính bởi chữ “Mộ” này mà nguyên chủ mới giống nàng kiếp trước, tên Dương Mộ chứ không lấy tên thô bạo đơn giản như tên người nhà họ Dương.

Tổ phụ của nguyên chủ, sinh đêm trừ tịch cho nên đặt tên là Dương Trừ Tịch.

Nguyện vọng của Dương Trừ Tịch là sinh bốn nhi tử, cho nên cha nguyên chủ gọi là Dương Đông, nhị thúc tên Dương Tây, tam thúc tên Dương Nam.

Sau Dương Nam, Triệu thị lại sinh thêm một khuê nữ tên Dương Phán Đệ, ngụ ý chờ đợi thêm một đệ đệ nữa.

Sau đó, không có sau đó.

Cũng không biết do Triệu thị già rồi, sinh không nổi, hay do Dương Trừ Tịch già rồi, không “nộp thuế “nổi.

Dù sao, cái tên “Dương Bắc” này vẫn chưa có cơ hội dùng tới.

Dương Mộ ngẩn người trong chốc lát, ánh mắt quay trở về trên mặt Mộc Đại Lang.

Mộc Đại Lang uống nước trong hồ lô chẳng những không trúng độc, sắc mặt còn hồng hào.

Nước hồ lô hẳn là có thể trị bệnh.

Không biết người không bị bệnh như nàng uống vào có chỗ tốt nào không?

Dương Mộ lại lén nhìn mỹ nam, xác nhận hắn đang ngủ, nàng mở nắp hồ lô.

Hửm?

Hết rồi!

Dương Mộ đen mặt, hung dữ nhìn mỹ nam trên giường, chỉ có chút nước đều cho ngươi hết!

Ngươi đúng là phá gia chi tử!

Mộc Đại Lang trong lúc ngủ mơ cảm nhận được sát khí, nháy mắt tỉnh lại.

Nhưng hắn không mở mắt mà giả vờ ngủ.

Sát khí kia tới nhanh, đi còn nhanh hơn, bởi vì chủ nhân luồng sát khí đã ra ngoài.

Mộc Đại Lang mở mắt, nàng muốn gi·ết hắn?

Tại sao?

Đúng lúc này, trong viện truyền đến tiếng bổ củi.

“Bịch!”

“Bịch!”

“Bịch!”

Mộc Đại Lang: “…”

Mộc Đại Lang nghe tiếng bổ củi khí phách có tiết tấu, trong lòng thầm nói, tức giận dữ vậy? Bổ củi để xả giận hả?

Ta không trêu ghẹo gì nàng mà?

“Bịch!”

“Bịch!”

“Bịch!”

Tiếng bổ củi đều đều như khúc hát ru, mí mắt Mộc Đại Lang đánh nhau, lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Một giây trước khi ngủ, hắn hoài nghi bát mì kia bỏ thuốc mê.

Dương Mộ bổ sạch củi mới thấy bớt nóng giận.

Dương Thạch Đầu và con chó đen chơi đuổi bắt trong sân, truyền ra từng trận tiếng cười vang.

“Kẽo kẹt.”

Cửa hậu viện mở.

Một nữ tử trung niên đi tới, thấy trong viện náo nhiệt, bà ta trợn trắng mắt quát: “Đồ tai họa nhà ngươi, khắc ch·ết cha nương, ai cho ngươi chạy loạn? Giẫm hỏng rau rồi!”

Dương Thạch Đầu đang vui vẻ, vừa nghe thấy lời này, lập tức đứng lại, không dám chạy nữa.

Xong rồi xong rồi, người trong nhà trở lại.

Bọn họ sẽ đánh tỷ tỷ! Đánh luôn cả ta!

Dương Mộ xoay người, tay cầm rìu, lạnh lùng nhìn nữ nhân mới tới.

Đinh thị, nàng dâu của nhị phòng Dương Tây, nhị thẩm của nguyên chủ.

Vị nhị thẩm này thật ra không đánh người, nhưng bà ta đay nghiến không chừa một ai, chuyên môn chọc vào chỗ đau của người khác.

Đinh thị có dáng người cao gầy, lắc mông đi tới, dí một lóng tay vào trán Tiểu Đậu Đinh đang sợ tái mặt, bĩu môi: “Đồ tai hoạ, ngươi sống để làm gì? Còn không bằng chết quách đi cho rồi, miễn liên lụy tới chúng ta!”

Dương Mộ đi đến đánh “bốp” một cái vào tay của Đinh thị, vẻ mặt bất thiện nhìn bà ta, ánh mắt sắc bén: “Ui chao, nhị thẩm đây là đi đâu tìm nam nhân rồi?”