Dương Mộ nằm trên sườn núi, phí sức chín trâu hai hổ mới mở nổi mắt.
Bỗng, một bóng người cao lớn mặc đồ đen nhảy từ trên thân trúc xuống, chậm rãi đến gần nàng.
Dương Mộ không thể mở miệng, nhưng trong mắt đã tỏ rõ vui mừng, ta sắp được cứu!
Nam tử bịt mặt ngồi xổm, vươn hai ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng ấn lên động mạch cổ của nàng.
“Vẫn chưa chết à?” Hắn lẩm bẩm.
Dương Mộ điên cuồng hô to trong lòng: [Đúng vậy! Ta còn có thể cứu được!]
Lần này nam nhân vươn cả bàn tay, bóp lấy cần cổ mảnh khảnh của nàng, dùng sức bẻ một phát.
“Răng rắc!”
Dương Mộ: “...”
Hơi thở của nàng đứt đoạn, đầu vô lực ngả sang một bên.
Nam nhân đứng dậy, ánh mắt như đang nhìn con kiến.
“Lần này chết hẳn rồi đi!”
Đoạn, gã tiêu sái rời đi.
Trên sườn núi chỉ còn lại một thi thể nữ tử nhỏ xinh lẻ loi nằm đó.
Nơi này nằm sâu trong núi, hẻo lánh ít dấu chân người, đổi lại có không ít con thú nhỏ.
Một cục mập mạp, tròn vo, có bộ lông pha lẫn hai màu đen trắng lăn long lóc từ trên sườn núi xuống, đặt mông ngồi lên mặt thi thể, phát ra thêm một tiếng “răng rắc”.
Con thú dừng lại, không hề phát hiện tiếng vang dị dạng vừa rồi.
Nó thong thả dịch mông, quay đầu ngửi thử.
Giỏ măng tre mùa xuân mới mẻ có sức hấp dẫn cực lớn với nó.
*
Mười lăm phút sau.
Thi thể nằm trên đất có động tĩnh, nữ tử hít sâu một hơi như kẻ chết đuối vớ được không khí mới mẻ, hai mắt trừng lớn, ngồi bật dậy.
Con thú bị dọa, đôi mắt ti hí gắng mở thật to, hoảng sợ nhìn nhân loại trước mặt, cây măng trong vuốt “cộp” một phát rơi xuống cái bụng bự.
Dương Mộ há miệng thở hổn hển mấy hơi, bất chấp l*иg ngực đau nhức, nàng lập tức quan sát tình huống xung quanh.
Rừng trúc, triền núi, sọt tre cùng với...
Bảo vật quốc gia?
Dương Mộ lại nhìn quanh bốn phía một lần, xác nhận không có nguy hiểm mới ngồi lên một tảng đá.
Gấu trúc con cảm thấy con thú hai chân này không nguy hiểm, yên lặng nhặt măng trên bụng gặm tiếp.
“Sồn sột, sồn sột...”
Dương Mộ nhịn xuống xúc động muốn xoa nắn gấu trúc, phân tích tình cảnh hiện tại của mình.
Nàng vừa xuyên đến đã bị gϊếŧ chết?
Nhìn rừng trúc rậm rạp trước mắt, Dương Mộ thầm nghĩ, tên hung thủ kia ban đầu hẳn là trốn trên cây trúc, chờ nguyên chủ đi qua.
Hắn tính toán khoảng cách, bắn ra một hòn đá nhỏ, khiến nguyên chủ vấp ngã đập đầu vào đá.
Thật ra, hung thủ thành công rồi, nguyên chủ lúc ấy đã chết.
Thời điểm nàng xuyên tới mơ mơ màng màng còn tưởng hung thủ muốn cứu mình!
Thế là nàng nỗ lực mở mắt, bại lộ bản thân!
Kết quả, nàng bị bẻ cổ!