Chương 7: Chấp niệm kiếp trước

Tư Phương viện.

Sau lần Cơ Thời Ngữ mở miệng, Thư thị chiều ý nàng, cho người an bài Giang Diệu ở nơi này.

Thương thế Giang Diệu quá nặng, không thể trì hoãn. Vừa về đến phủ, Cơ Thời Ngữ đã thúc giục Thư thị mời đại phu.

Trong phòng, Giang Diệu còn hôn mê. Lâm đại phu của đại y quán kinh thành bắt mạch chẩn trị một lượt, rồi bước ra nói với Thư thị: “Phu nhân, lão phu đã nắn lại chỗ xương sai. Dưỡng sức thêm một thời gian nữa là ổn. Còn về trị tai điếc thì mỗi tháng châm cứu một lần, phối hợp uống thuốc, tương lai vẫn có thể hồi phục.”

Thư thị lập tức nghiêng đầu nhìn tiểu cô nương bên cạnh: “A Toả yên tâm rồi chứ?”

Cơ Thời Ngữ vỗ ngực, thở phào một hơi, rồi ngẩng đầu nhoẻn miệng cười với đại phu: “Cảm ơn Lâm gia gia.”

Ngũ tiểu thư của phủ Trung Nghĩa Hầu vốn là bệnh nhân quen thuộc của Lâm đại phu. Từ nhỏ thân thể yếu ớt, mười năm qua đều do ông chẩn trị, dưỡng dần mới tốt.

“Ngoan.”

Tiểu cô nương có đôi mắt đen tròn long lanh như hạt nho, gương mặt linh động tươi tắn lại hay cười, Lâm đại phu vốn thương nàng nhất. Ông giữ cổ tay nàng để bắt mạch: “Để gia gia xem nào.”

Cơ Thời Ngữ ngoan ngoãn chìa tay ra.

Lâm đại phu bắt mạch xong, mỉm cười vuốt râu, rồi gật đầu với Thư thị: "Sức khỏe Ngũ tiểu thư không có gì đáng ngại, đây là chuyện tốt."

Thư thị cảm kích vô cùng, dặn hạ nhân đưa Lâm đại phu trở về y quán.

“A Toả, con có muốn về không?” Trước khi đi, Thư thị lại hỏi một câu.

Đôi mắt Cơ Thời Ngữ sáng lên, nàng khẽ thì thầm: “Mẫu thân, con chưa muốn đi.”

“Vậy con ở lại trông chừng đến khi y tỉnh lại đi. Y nhất định sẽ cảm ơn con, chính con đã cứu y đó.”

“Y sẽ cảm ơn con sao?”

“Tất nhiên rồi.”

Thư thị âu yếm vuốt ve búi tóc song hoàn trên đầu Cơ Thời Ngữ. Bà mong ái nữ của mình mãi giữ được tấm lòng đơn thuần với người và việc trên đời này, càng hy vọng lòng tốt của con sẽ được đền đáp xứng đáng. Vì điều đó, bà nguyện hy sinh một số thứ.

“A Toả, mẫu thân về trước.”

“Vâng.”

Đám người hầu đều được Thư thị để lại trong Tư Phương Viện. Bà vẫn nhớ rõ, trước khi hôn mê, Giang Diệu chẳng khác nào sói con hung dữ, phòng khi có chuyện ngoài ý muốn, Thư thị tuyệt đối không cho phép bất cứ ai làm hại nữ nhi của mình.

Tư Phương Viện nhanh chóng trở nên tĩnh lặng. Sự yên ắng ấy khiến trong lòng Cơ Thời Ngữ không hiểu sao lại dấy lên cảm giác bồn chồn. Nàng nghiêng đầu gọi: “Bình Đình, nói chuyện với ta chút đi.”

“Chẳng phải tiểu thư muốn vào trong xem y sao?”

“Khi nào y tỉnh?”

“Lâm đại phu nói là trong hôm nay.”

Cơ Thời Ngữ đẩy cửa phòng ra, Bình Đình bước tới vén rèm phòng trong. Nàng rón rén bước từng bước vào trong, đập vào mắt là đôi mắt nhắm nghiền của Giang Diệu, cùng nốt ruồi nổi bật trên cổ y.

Cơ Thời Ngữ thất thần.

Kiếp trước, Giang Diệu chính là chấp niệm trước khi chết của nàng.

Đời trước, Cơ Thời Ngữ đã đến tuổi cập kê. Nàng được nuông chiều suốt mười lăm năm ở Cơ phủ, chưa từng nếm trải khổ sở gì, nên tính tình cũng hơi khó chiều.

Phụ thân và mẫu thân thương nàng, không vội gả nàng đi, nàng lại càng vui vẻ ở trong phòng nghiên cứu bút mực, viết vài cuốn thoại bản. Khi ấy, khuê mật của nàng là Đỗ Nam Sương - nữ nhi Lễ bộ Thị lang - đến Cơ phủ thăm nàng, vừa hay nhắc tới một chuyện lạ trong kinh thành.

Đích trưởng nữ của An Quốc Công phủ là Liễu Mi đã tìm được đứa con thất lạc nhiều năm của Sở Vương gia là Giang Diệu. Nhưng Giang Diệu từ nhỏ lớn lên ở chốn thôn dã, không hiểu lễ nghĩa, khi được đưa về thì người ngợm như ăn mày, đầu bù tóc rối.

"Cái dáng vẻ đó của thế tử Sở Vương, ta nhìn thấy mà về gặp ác mộng, chắc hẳn ở bên ngoài đã chịu đủ tủi nhục, y nhìn ai cũng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy." Đỗ Nam Sương kể lại lần gặp gỡ thoáng qua đó, lại chép miệng: "Nhưng y lại đối xử với Liễu Mi khác hẳn.”

Cơ Thời Ngữ nghe mà thấy mới lạ.

“A Toả, cô có muốn viết một quyển mới không? Chuyện của Giang Diệu này, thật khiến người ta tò mò!”

Đỗ Nam Sương ra vẻ bí mật ghé sát lại. Nàng ấy biết rõ Cơ Thời Ngữ có tài văn chương, giỏi viết thoại bản, mà chẳng có gì hấp dẫn hơn quá khứ long đong của một thế tử lưu lạc dân gian: “Cô nói xem, có phải Giang Diệu đã phải lòng Liễu đại tiểu thư rồi không? Nhưng Liễu Mi là Tam hoàng tử phi do chính Bệ hạ ban hôn mà!"

Cơ Thời Ngữ đáp: “Không phải chứ?”

Đỗ Nam Sương ghé sát tai nàng, hạ giọng nói: “Liễu đại tiểu thư mất tích, Tam hoàng tử lại trở mặt thành thù với thế tử Sở Vương, cô nghĩ sao?”

Cơ Thời Ngữ trợn tròn mắt trước bị câu chuyện thâm cung bí sử này, rồi ý tưởng cuồn cuộn dâng lên. Đêm đó, nàng thức trắng viết xong một cuốn “Kim Lung”.

Dù nàng đã dùng bút danh nhưng người ta vẫn liếc mắt là nhận ra ngay. Cái màn kịch hai nam tranh một nữ này xưa nay vẫn là đề tài khiến người đời xem mãi không chán.

Vài ngày sau, cả kinh thành vì chuyện thế tử Sở Vương Giang Diệu mà náo động ầm ĩ. Đích trưởng nữ phủ An Quốc Công, Tam hoàng tử phi Liễu Mi bị Giang Diệu bắt cóc không rõ tung tích. Thoại bản "Kim Lung" được truyền tay nhau khắp nơi, tửu lưu trà quán đâu đâu cũng kể chuyện này, đều là câu chuyện về vị hoàng phi gặp phải sói mắt trắng lấy oán trả ơn.